Chương 940
“Sức khỏe bà rất tốt.” Nhan Tâm nhàn nhạt nói “Hơi có hư nhiệt, ăn ít đồ thịt lại, kiêng cay.”
Quách phu nhân nắm lấy tay cô “Đại tiểu thư, chúng tôi có việc muốn nhờ cô. Cô có thể ra ngoài, chúng ta nói vài câu được không?”
“Chuyện gì? Quách phu nhân không thể tự mình nói sao?”
Quách phu nhân nghiến răng kèn kẹt “Đại tiểu thư, cầu xin cô tha cho Ỷ Niên.”
Nhan Tâm nghe xong, rất kinh ngạc mở to mắt “Cái gì?”
Cô dường như rất bất ngờ.
Quách phu nhân nắm chặt tay cô “Đại tiểu thư, Ỷ Niên là đứa trẻ hồ đồ. Muốn đánh muốn mắng, chúng tôi đều nhận. Chúng tôi sẽ xin lỗi bồi thường, bao nhiêu tiền chúng tôi cũng chi. Cô tha cho nó đi.”
Nhan Tâm dùng đôi mắt hạnh ngấn nước, ngây thơ nhìn Quách phu nhân.
Cô vốn xinh đẹp rực rỡ, đôi mắt quá đỗi nồng nàn, nhìn qua lại ngây thơ đến vậy.
Người đời luôn nói phụ nữ xinh đẹp rực rỡ như vậy thường không có não. Một người phụ nữ có não hay không, không phải nhìn vào ngoại hình mà là những trải nghiệm mà ngoại hình đó mang lại.
Người vì xinh đẹp mà được yêu chiều hết mực, dĩ nhiên có thể không cần động não.
“Quách phu nhân, tôi vẫn không hiểụ Rốt cuộc là có chuyện gì?” Nhan Tâm hỏi.
Quách phu nhân không muốn chơi trò trốn tìm với cô nữa, nói thẳng “Tối hôm đó, Ỷ Niên có ý định hãm hại cô.
Nó thật đáng bị đánh chết, là do chúng tôi dạy dỗ không nghiêm. Đại tiểu thư, tháng sau tôi sẽ đưa nó ra nước ngoài, từ nay không đón nó về nữa.”
Nhan Tâm “Tối hôm nào?”
Cô vẫn còn giả ngốc
Quách phu nhân vừa kinh ngạc vừa tức giận, vẫn phải nước mắt lưng tròng bán thảm “Chính là tối mùng bốn tháng tư.”
“Tối hôm đó? Tối hôm đó phu nhân của đại chưởng quỹ nhà tôi ở bệnh viện, tôi ở phòng thuốc bào chế thuốc thành phẩm, bào chế xong liền đến bệnh viện.
Đúng rồi, tối hôm đó thiếu gia nhà bà còn ở hiệu thuốc của tôi, lúc đó tiểu nhị, cảnh sát quân sự đều có thể làm chứng, bà hỏi anh ta xem. Tôi không hề gặp Quách tiểu thư.” Nhan Tâm nói.
Quách phu nhân sững sờ.
Bà ấtay nhìn Nhan Tâm thật sâụ
Trong khoảnh khắc này, bà ta đột nhiên nghi ngờ có phải Quách Đình đang đùn đẩy trách nhiệm hay không.
“Tối hôm đó, Quách tiểu thư đến hiệu thuốc của tôi sao? Lúc đó Quách thiếu gia đang ở đó, hai anh em họ không hề đi cùng nhaụ” Nhan Tâm lại nói.
Quách phu nhân đột nhiên á khẩụ
Bà ta không phải người ngụ Nghe đến đây, bà ta lờ mờ cảm thấy Nhan Tâm hoặc là không biết chuyện, hoặc là sống chết không nhận, quyết không tha cho Quách Ỷ Niên?
Là vế sau sao?
Một người phụ nữ trẻ trung xinh đẹp như cô, lại có thủ đoạn tàn nhẫn như vậy sao?
“Chuyện này...” Quách phu nhân do dự “Tôi về hỏi thăm lại xem sao. Đại tiểu thư, nếu cô có tin tức của Ỷ Niên thì cũng báo cho chúng tôi một tiếng. Sư trưởng bằng lòng bỏ ra ba mươi cây vàng lớn để chuộc mạng Ỷ Niên.”
Nhan Tâm nghe thấy ba mươi cây vàng lớn, ánh mắt lóe lên “Tôi sẽ để ý.”
Quách phu nhân đi rồi.
Sau khi bà ta rời đi, phu nhân Đốc quân gọi Nhan Tâm qua, hỏi cô đã xảy ra chuyện gì.
Nhan Tâm cười khổ “Mẹ, con mù mờ quá. Không biết là ai đang phá rối ở giữa, con không hiểu lời mà Quách phu nhân nói lắm.”
Phu nhân Đốc quân “Trên mặt chữ thì bà ta đã nói những gì?”