Chương 941
“Bà ta tưởng con bắt cóc Quách Ỷ Niên, cầu xin con thả người. Còn ám chỉ con, bằng lòng đưa ba mươi cây vàng lớn.” Nhan Tâm nói.
Phu nhân Đốc quân “...”
“Ba mươi cây vàng lớn ai mà không thích? Nếu con bắt Quách Ỷ Niên thật, bây giờ thả cô ta về ngay.” Nhan Tâm nói.
Phu nhân Đốc quân không nhịn được cười.
Quách phu nhân rời khỏi phủ Đốc quân, trở về nhà, kể lại cho cha con Quách Viên nghe.
Tim Quách Viên chùng xuống.
Ông ta giận dữ nhìn con trai “Mày nói rõ cho tao, có phải mày đã giấu tao chuyện gì không?”
Quách Đình “Tại sao lại nghi ngờ con? Người ngoài khích bác vài câu, cha liền nghi ngờ con cái của mình trước? Ỷ Niên chắc chắn là bị Nhan Tâm bắt đi rồi.”
“Cô ta không nhận ”
“Vậy thì nghĩ cách bắt cô ta nhận.” Quách Đình nói.
Quách phu nhân sợ hãi run rẩy “Dùng cách gì? Càng làm càng sai, sẽ kéo cả nhà chết chìm the0 đó.”
Chuyện của Quách Ỷ Niên, vốn dĩ không thể làm ầm lên.
Quách phu nhân đến phủ Đốc quân tìm Nhan Tâm đã là vượt quá giới hạn rồi.
Phu nhân Đốc quân sẽ hỏi, Cảnh Nguyên Chiêu cũng sẽ hỏi đến, tiếp the0 Quách Ỷ Niên chưa chắc đã tìm về được mà còn rước lấy thù hận.
Không thể vượt ranh giới thêm nửa bước nào nữa
Quách Viên trầm ngâm suy nghĩ rất lâụ
“Đến đây là dừng ” Quách Viên nói “Bất kể Ỷ Niên ra sao, chúng ta chỉ có thể tự mình điều tra, mong nó có ngày trở về. Không được đến tìm Nhan Tâm nữa ”
Quách phu nhân bật khóc nức nở.
Quách Đình siết chặt nắm đấm.
Nhưng đã muộn rồi. Quách phu nhân đi hỏi Nhan Tâm đã kinh động đến Đốc quân.
Đốc quân cố ý hỏi Quách Viên “Con gái nhà ông sao thế? Thật sự mất tích à?”
Tim Quách Viên run rẩy, cố gắng hết sức để giọng điệu mình bình thản “Nó ham chơi, không biết chạy đi đâu rồi. Đại tiểu thư cũng là người trẻ tuổi, có thể biết, nên mới hỏi cô ấy.”
Đốc quân hơi nhíu mày “Hai đứa nó cũng có qua lại à?”
Châu Châu Nhi hông thích giao du lắm, ngày thường không phải đến thăm phu nhân Đốc quân thì là ru rú ở hiệu thuốc của cô, chưa nghe nói cô đặc biệt thân thiết với tiểu thư nhà nào.
Chỉ duy nhất có chút qua lại với Trương Nam Thù, thỉnh thoảng cũng gặp gỡ hai chị em song sinh Lục gia, phu nhân Đốc quân từng nhắc đến lúc ăn cơm.
“Vòng quan hệ của đám con gái cũng chỉ lớn bấy nhiêu, chúng tôi chỉ là có bệnh thì vái tứ phương thôi.” Quách Viên nói.
Đốc quân nhíu mày chặt hơn “Vẫn phải dốc lòng tìm kiếm, thời buổi này loạn lạc lắm.”
Quách Viên vâng dạ.
Trong căn phòng u tối, Quách Ỷ Niên từ từ tỉnh lại. Cô ta nén cơn đau dữ dội, muốn mở miệng nói, nhưng lại nhớ ra lưỡi của mình đã không còn.
Lúc cô ta mới bị đưa tới đây, định la hét chói tai, liền bị cắt mất lưỡi.
Cô ta đã nếm trải đủ mọi cực hình, toàn thân đau đớn, sau khi ngất đi rồi tỉnh lại, cảm giác đau đớn có chút tê liệt.
Cô ta cố gắng giãy giụa.
Khớp tay bị tháo ra, hai cánh tay như vật trang trí, không thể cử động, còn chân...
Quách Ỷ Niên cúi đầu nhìn chân mình, lại muốn hét lên, nhưng cổ họng chỉ có thể phát ra tiếng ư ử không thành tiếng.
Cô ta phẫn nộ tuyệt vọng đến tột cùng, cắn nát cả môi.
Đột nhiên một vệt sáng.