⬅ Trước Tiếp ➡

Nhan Tâm biết cô ta đã không thể nói chuyện.
Tạt nước làm cô ta tỉnh lại, Quách Ỷ Niên chỉ yếu ớt mở mắt.
Nhan Tâm đến gần, yên lặng nhìn máu cô ta chảy không ngừng “Cô biết không, Vương Nguyệt Nhi suýt nữa thì chết rồi. Tử cung của chị ấy vì hai cú đá của cô mà bị cắt bỏ, người cũng chỉ thiếu chút nữa là bước vào Quỷ Môn Quan.”
Quách Ỷ Niên dường như muốn nhổ nước bọt vào Nhan Tâm, nhưng cô ta ngay cả sức ngẩng đầu cũng không có.
“Con của chị ấy, lúc rơi ra đã lờ mờ có hình hài bé nhỏ, đúng là một bé gái. Chị ấy, chồng chị ấy, người thân của chị ấy đều mong đứa bé này.
Cô đã hủy hoại cả gia đình họ. Sau này, Trương Phùng Xuân không bao giờ có con được nữa. Anh ấy rất đau khổ, khó khăn lắm mới có được một chút may mắn, tại sao lại dễ dàng hủy hoại anh ấy như vậy?” Nhan Tâm lại nói.
Cô nhìn vào mắt Quách Ỷ Niên, cười khổ một cái “Cô căn bản không biết ai là Vương Nguyệt Nhi, ai là Trương Phùng Xuân, đúng không?”
Đối với Quách Ỷ Niên, Vương Nguyệt Nhi chỉ là người phụ nữ cản đường ven đường, thậm chí còn không nhìn rõ mặt mũi cô ấy.
Quách Ỷ Niên cũng không coi Vương Nguyệt Nhi ra gì, nếu không cô ta đã trực tiếp giết chết cô ấy. Cô ta chỉ đơn thuần là giỏi quyền cước chân, dù không đắc tội với cô ta, cũng phải đá hai cái.
Nhưng lại đá bay cuộc sống bình thường của người khác.
Nhan Tâm muốn cô ta hối lỗi.
Tuy nhiên, chuyện đó là không thể nào.
Quách Ỷ Niên không có tim, cô ta sao có thể hối lỗi?
“... Hủy diệt dấu vết đi.” Nhan Tâm nói với Bạch Sương.
Bạch Sương vâng dạ.
Cảnh Nguyên Chiêu kéo tay Nhan Tâm, hai người bước ra khỏi nhà giam.
Quách gia vẫn đang tìm Quách Ỷ Niên.
“Đợi bọn họ đều xuống địa ngục là có thể đoàn tụ là có thể tìm thấy cô ta rồi.” Nhan Tâm nghĩ vậy.
Trong viện Tùng Hương, chị Trình đã chuẩn bị một bàn thức ăn ngon.
Còn hâm nóng một bình rượu ngon.
Nhan Tâm không thấy muốn ăn cơm, Cảnh Nguyên Chiêu rót cho cô một ly rượụ
Hai người cụng ly.
“Buồn à?” Anh chăm chú nhìn cô.
Nhan Tâm “Không hẳn. Trước đây là tức giận, bây giờ là tiếc nuối.”
Cô đã báo thù cho Vương Nguyệt Nhi.
Cái chân của Quách Ỷ Niên đã đá chết đứa con của Vương Nguyệt Nhi, đá vỡ tử cung của Vương Nguyệt Nhi, Nhan Tâm đã tận mắt nhìn phó quan chặt nó xuống từ trên người Quách Ỷ Niên đang sống sờ sờ.
Cô đã trút được cơn giận này.
Vẫn cảm thấy tiếc nuối.
“Anh Phùng Xuân nhân hậu, lại trung thành khoan dung, anh ấy sẽ đối tốt với chị dâu cả đời. Nhưng bọn họ vốn nên có một đứa con.” Nhan Tâm nói.
Một bức tranh gấm mỹ lệ, sắp được thêm vào nét bút h0àn mỹ nhất, lại bị Quách Ỷ Niên xé nát.
Nhan Tâm rất đau lòng.
Nghĩ lại, so với kiếp trước nghèo túng, cô độc, Trương Phùng Xuân của kiếp này đã có chút tiền của, còn có người vợ rất yêu thương anh ấy.
Mạng của Vương Nguyệt Nhi đã giữ được.
Trong cái rủi có cái may.
Do đó Nhan Tâm không buồn, chỉ là tiếc nuối.
Tiếc nuối tựa như kiến cắn tɾong lòng, không quá đau, nhưng lại khó chịụ
Đời người sao có thể thập toàn thập mỹ?
“... Châu Châu Nhi, lần này gặp phải chuyện lớn như vậy, em ngược lại không nặng̝ nề.” Cảnh Nguyên Chiêu cười nói.
Lại nói “Cứ bảo em nghĩ thoáng ra, lần này thật sự hiểu rồi.”


⬅ Trước Tiếp ➡