Chương 944
“Vâng, em học được rồi.” Nhan Tâm nói.
Học được cách trân trọng người trước mắt.
Cảnh Nguyên Chiêu kéo tay cô, cô thuận thế ngồi vào lòng anh.
Chủ động hôn lên môi anh, Nhan Tâm nói với anh “A Chiêu, em không sợ nữa rồi, không ai có thể làm tổn thương em được.”
Cảnh Nguyên Chiêu hôn đáp lại cô “Ngoan thật.”
Anh ôm cô về phòng.
Nửa đêm, hai người vẫn chưa ngủ, tắm rửa xong thì dựa vào nhau trò chuyện trước cửa sổ.
Cảnh Nguyên Chiêu gọi chị Trình pha hai tách trà đặc, cùng Nhan Tâm ngồi trên ghế mây, chậm rãi nhấm nháp.
Tinh thần anh tốt, tâm trạng cũng tốt.
“Ngày mai em phải đến phủ Đốc quân một chuyến, nói chuyện lần này cho mẹ biết.” Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu “Có thể không nói.”
“Em đối phó Quách Viên không nổi, anh lại thường xuyên ở khu đóng quân. Lần trước mẹ hỏi em, em vẫn chưa suy nghĩ xong nên trả lời thế nào, nên không nói. Lần này phải nói.” Nhan Tâm nói.
Làm cũng đã làm rồi.
Nếu như phu nhân vì vậy mà cảm thấy Nhan Tâm tàn nhẫn, xa lánh cô, thì cũng là hai người họ không có duyên phận.
Nếu cứ một mực che giấu, lần sau Quách gia ra tay, phu nhân sẽ h0àn toàn mù tịt.
“Châu Châu Nhi, em rộng lượng như vậy, tương lai nhất định sẽ làm nên chuyện.” Cảnh Nguyên Chiêu cười nói.
Nhan Tâm nghe vậy, dựa vào lòng anh.
Chuyện cô làm là gì?
Ban đầu cô muốn tự cứu, sau đó cô muốn che chở những người trước đây rất yêu thương cô, ví dụ như chị Trình, Bán Hạ, ví dụ như Trương Phùng Xuân, bây giờ cô muốn học Tây y, biết người biết ta, tìm một con đường sống cho Trung y tɾong khe hẹp.
Chuyện lớn cô làm không phải là cứu nước cứu dân.
Cô đã từng quá nhỏ bé, tầm mắt chỉ gói gọn tɾong mảnh đất ba sào một mẫu của mình.
“A Chiêu, chuyện anh muốn làm là gì?” Nhan Tâm hỏi anh.
Cảnh Nguyên Chiêu “Thống nhất Nam Bắc, quốc lực ℭường thịnh.”
Nhan Tâm “Anh sẽ thực hiện được.”
Kiếp trước anh quả thực đã thống nhất Nam Bắc. Chỉ là quốc lực thế nào thì cô không biết, vì cô chết sớm quá.
Hôm sau, Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu cùng nhau đến phủ Đốc quân.
Lần này Cảnh Nguyên Chiêu về thành nghỉ ngơi, chỉ được nghỉ ba ngày, anh tranh thủ thời gian ở bên Nhan Tâm và xem xét bố phòng phía sau tiểu viện của họ.
Nhan Tâm mời phu nhân cho người lui ra.
Trong phòng tɾong, cô nhỏ giọng kể chuyện của Quách Ỷ Niên cho phu nhân nghe, không sót một chữ.
“... Rất xin lỗi mẹ, con đã dùng tư hình.” Cô cúi mắt.
Phu nhân im lặng lắng nghe, nói với cô “Quách Viên và Đốc quân có tình nghĩa quân gặp trắc trở mấy lần, Quách Viên đều kiên định không lay chuyển ủng hộ ông ấy.
Con người này rất phức tạp. Ngoài trung thành, cũng có tư tâm. Trong lòng Đốc quân, Quách Viên rất có trọng lượng, tɾong lòng các tướng sĩ, Quách Viên cũng công lao khổ nhọc, năng lực xuấtchúng.”
“Con không nên chọc vào họ, nhưng...”
“Con muốn đối phó Quách gia, cần phải có Đốc quân giúp con.” Phu nhân nói.
Nhan Tâm ngước mắt.
Phu nhân “Đã kết thù rồi thì phải nghĩ kỹ đường lui.”
“Mẹ không trách con à?”
“Người khác chém con một dao, lẽ nào con phải cười tươi đón nhận? Con làm vậy đã là nhân hậu lắm rồi.” Phu nhân nói.
Lòng Nhan Tâm hơi ấm lại.
“Mẹ, cảm ơn mẹ không trách con.” Nhan Tâm chân thành nói.