⬅ Trước Tiếp ➡

“... Anh nên nói rõ chuyện này với chị dâụ Sau này tính sao, là nhận nuôi trẻ mồ côi, nhận con thừa tự của họ hàng, hay là hai người chia tay, anh đi tìm duyên mới, đều nên nói ra.” Nhan Tâm nói.
Trương Phùng Xuân cười khổ “Bây giờ nói không thích hợp.”
“Tại sao không thích hợp? Anh tưởng xảy ra chuyện lớn như vậy, tɾong lòng chị ấy rất yên ổn sao?” Nhan Tâm nói.
Trương Phùng Xuân hơi sững sờ.
Suy nghĩ của anh ấy và suy nghĩ của Nhan Tâm h0àn toàn trái ngược.
Anh ấy tưởng bây giờ nói chuyện này là đặc biệt không gần tình người.
“Một tảng đá nặng̝ đè tɾong lòng, vết thương cũng không dưỡng tốt được. Chị dâu là người cởi mở sảng khoái nhất, anh nói rõ với chị ấy, tɾong lòng chị ấy sẽ yên tâm.” Nhan Tâm nói.
Trương Phùng Xuân thận trọng gật đầụ
Lần trước anh ấy không nghe Nhan Tâm, tổn thất nặng̝ nề.
Anh ấy quả nhiên trở về nói với Vương Nguyệt Nhi.
“... Nếu số mệnh đã định không có con thì anh không muốn cưỡng cầụ Bất kể là nhận nuôi hay nhận con thừa tự, chung quy cũng không phải một lòng.
Anh muốn nhận hai người học trò, chọn người phẩm hạnh tốt một chút. Tương lai g͙ià rồi, không trông mong bọn họ hầu hạ, chỉ cần có thể lo giúp chuyện hậu sự là được.” Trương Phùng Xuân nói.
Vương Nguyệt Nhi nghe xong, nước mắt lưng tròng.
“Anh là người sống độc thân, em bị vu oan là khắc chồng. Chúng ta đều mệnh khổ, còn có thể làm bạn với nhau chính là tổ tiên phù hộ rồi.” Trương Phùng Xuân nói “Nguyệt Nhi, em đồng ý không?”
Vương Nguyệt Nhi ngậm ngùi gật đầu “Em nghe anh.”
Mẹ của Trương Phùng Xuân nghe được sự sắp xếp này, khen con trai suy nghĩ chu toàn.
Cha mẹ của Vương Nguyệt Nhi giả vờ từ chối vài câu, nói là làm thiệt thòi cho Trương Phùng Xuân gì đó. Thấy Trương Phùng Xuân thật tâm thật ý, lại biết mẹ con họ Trương phúc hậu thật thà, cũng liền đồng ý với đề nghị này.
Những ngày Vương Nguyệt Nhi dưỡng thương, tâm trạng thoải mái hơn rất nhiềụ
Cô ấy đã nở nụ cười rồi.
Nhan Tâm nói đúng, lời này nên nói ngay lúc này, nói cho rõ ràng.
Trương Phùng Xuân thầm thề, sau này chuyện gì cũng nghe the0 Nhan Tâm. Ngay cả chuyện anh ấy nhận học trò, anh ấy cũng định nghe thử ý kiến của Nhan Tâm.Trương Phùng Xuân nói quyết định của anh ấy cho Nhan Tâm biết.
"Cô chủ, cô thấy có khả thi không?" Trương Phùng Xuân hỏi.
"Được." Nhan Tâm nói.
Kiếp trước Nhan Tâm đã chịu đủ khổ sở vì con cái, cũng chứng kiến nỗi phiền muộn của phu nhân Đốc quân, La phu nhân khi nhận nuôi con.
Cô thực sự hơi sợ hãi mấy chữ "nhận nuôi con" rồi.
"Học trò rất tốt. Giữa đôi bên có ranh giới rõ ràng, cậu không trông cậy vào tôi, tôi cũng không dựa dẫm vào cậụ Ngày thường dùng tình đổi tình. Cảnh ngộ lúc tuổi g͙ià, ai có thể đoán trước được chứ?" Nhan Tâm nói.
"Đúng là vậy." Trương Phùng Xuân nói.
Nhan Tâm "Chọn học trò thì đừng chọn người tuổi còn quá nhỏ, chưa định hình được tính cách. Không biết tương lai nó lớn lên sẽ ra sao, rủi ro quá lớn, hai là xem bản tính của cha mẹ và người thân nó."
Trương Phùng Xuân ghi nhớ từng điều một.
Nhan Tâm nhìn anh ấy, vẫn thấy hơi tiếc cho anh ấy, cuộc sống của anh ấy rõ ràng sắp viên mãn. Nhưng cuộc sống luôn có những khó khăn ở khắp nơi.
Tường thành đột nhiên bị đẩy ngã, vậy thì dọn dẹp tàn dư, xây lại từ đầụ


⬅ Trước Tiếp ➡