Chương 947
Sau khi Bạch Sương rời đi, Quách Đình nghĩ nghĩ về lời nói, thái độ của cô ấy.
Phân tích kỹ lưỡng, Quách Đình cũng không nhìn ra sơ hở gì.
Lẽ nào Quách Ỷ Niên thật sự không ở tɾong tay Nhan Tâm?
“Nếu em ấy bị người khác bắt đi, vậy mục đích là gì? Giết em ấy?”
Ỷ Niên từng kết thù lớn như vậy sao?
Không cần lợi ích, chỉ muốn mạng của cô ta.
“Rất có khả năng, xưa nay em ấy gan to bằng trời.” Quách Đình lại nghĩ.
Đầu anh ta đau như búa bổ.
Hôm đó Bạch Sương trở về nhà, tâm trạng không tốt lắm.
Nhan Tâm nhìn ra, gọi riêng cô ấy, hỏi thẳng cô ấy “Sao lại ċһán nản vậy?”
Bạch Sương im lặng, một lúc lâu mới lên tiếng “Tôi không biết nói thế nào.”
“Cô có thể nói thoải mái. Tôi sẽ không bắt bẻ câu chữ với cô.” Nhan Tâm nói.
Bạch Sương “Hôm nay tôi gặp Quách Đình. Đại tiểu thư, tôi làm việc bên cạnh thiếu soái, dựa vào bản lĩnh để vươn lên, tôi ở bên cạnh cô, cũng tận tâm tận lực.
Tôi tự nhủ với mình Có bao nhiêu năng lực thì bưng bát cơm bấy nhiêu, không tham lam. Nhưng Quách Đình đột nhiên xuấthiện, ngoài trêu ghẹo, lại còn ám chỉ tôi không xứng. Cứ như thể tình cảm của anh ta là sự ban ơn của anh ta vậy.”
Nhan Tâm lặng lẽ lắng nghe.
“Tôi cũng đâu có cầu xin anh ta. Anh ta có tư cách gì nhìn tôi với vẻ mặt đó chứ?” Bạch Sương nói.
“Là anh ta sai.” Nhan Tâm nói “Lần sau cô không vui thì cứ đánh anh ta. Xảy ra chuyện tôi đến gánh vác.”
Bạch Sương miễn cưỡng cười một cái.
Nhan Tâm nghiêm túc nhìn cô ấy “Tôi không phải an ủi cô, cũng không phải nói đùa. Kẻ đùa giỡn phụ nữ vốn dĩ đáng bị đánh. Tôi biết cô sợ đắc tội anh ta, khiến tôi khó xử. Hôm nay tôi nói cho cô biết rồi, không cần lo lắng.”
Tinh thần Bạch Sương hơi phấn chấn̵ lên.
Cô ấy gật đầu “Vâng.”
“Đừng không vui nữa.” Nhan Tâm nói.
Bạch Sương gật đầụ
Lúc cô ấy ra cửa, quay đầu nói với Nhan Tâm “Đại tiểu thư, tôi rất may mắn có thể làm việc cho cô.”
“Tôi cũng rất vinh hạnh có được sự giúp đỡ của cô. Bạch Sương, nếu không có cô, có lẽ tôi đã sớm tiêu đời rồi.” Nhan Tâm nói.
Mỗi một kế hoạch của Nhan Tâm đều không thể thiếu Bạch Sương góp sức.
Có khi giao phó một việc, Bạch Sương có thể làm được chín phần.
Nhưng điều này không hề dễ dàng.
Có thể làm được ba phần đã coi như lĩnh hội rõ ràng rồi. Bạch Sương không chỉ lần nào cũng hiểu chính xác ý của Nhan Tâm mà còn giải quyết công việc vô cùng h0àn mỹ.
Không có cô ấy, Nhan Tâm thật sự không biết phải làm sao.
“Bạch Sương, tôi sẽ bàn bạc với thiếu soái. Đợi tương lai tôi ổn định rồi, tôi sẽ tìm cho cô một con đường tương lai tɾong chính phủ quân sự. Cô tự mình suy nghĩ, cô muốn gì.” Nhan Tâm nói.
Bạch Sương vâng dạ.
Nhan Tâm đến chính phủ quân sự chọn xong kiểu dáng và màu sắc rèm cửa, lại chọn thêm một số đồ đạc.
Thời gian Cảnh Nguyên Chiêu ở tɾong thành tương đối ngắn, lại cùng Đốc quân ra ngoài tuần tra.
Nhan Tâm rảnh rỗi, bèn đến nhà Trương Phùng Xuân.
Vương Nguyệt Nhi đã cắt bỏ tử cung, sau này không thể sinh con được nữa, chuyện này Nhan Tâm và Trương Phùng Xuân cũng có nói chuyện.