⬅ Trước Tiếp ➡

Có lẽ do bình thường cô không xã giao, trốn tránh không muốn ra ngoài. Những kẻ căm ghét cô, muốn hãm hại cô, chỉ có thể nhân lúc cô tham dự tiệc để gây rối.
Cô thực sự hơi sợ rồi.
Nhưng cô cũng không tiện phản đối, bảo anh đừng bày vẽ mấy thứ này. Trong trường hợp không vi phạm nguyên tắc, Nhan Tâm bằng lòng cho người khác tự do.
Quá nhiều ràng buộc sẽ đẩy mối quan hệ đi rất xa. Dù Cảnh Nguyên Chiêu yêu cô, nhưng cô cũng không thể vì chút chuyện nhỏ mà làm anh mất hứng.
Biểu cảm của Nhan Tâm chỉ khựng lại một chút, rồi cười nói "Náo nhiệt vậy sao?"
"Nếu em không thích náo nhiệt, vậy anh mời riêng em saụ" Cảnh Nguyên Chiêu nói.
"A Chiêu, sự náo nhiệt của anh em đều thích." Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu ôm cô hôn một cái.
Anh đi lo liệu chuyện này.
Trương Nam Thù cũng tìm Nhan Tâm, rất vui vẻ nói với cô ấy "Cha tôi lại tặng tôi rất nhiều quà, lần này còn có trang sức."
Cô ấy xách một cái hộp cỡ hộp đựng thức ăn, bên tɾong đựng rất nhiều trang sức.
Vàng bạc châu báu, đủ loại màu sắc, có kẹp tóc kim cương, dây chuyền, vòng tay vàng, trâm phượng...
"Nhìn mà hoa cả mắt." Nhan Tâm cười nói.
"Chị chọn mỗi loại một món đi. Trang sức nhà tôi dùng không hết, chất thành núi ở nhà. Ở đây có cha tôi tặng, phu nhân tặng, lại không chứa hết." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm "Thật khiến người ta ghen tị."
"Tôi cũng thấy vậy, ai không ghen tị với tôi thì người đó chính là kẻ ngốc." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm cười rộ lên.
Cô bị Trương Nam Thù ấn ngồi chọn trang sức, món nào cũng bắt thử.
"... Cái nhẫn này không đẹp, thô quá, không hợp với tay chị." Trương Nam Thù nói.
Cô ấy chọn một chiếc nhẫn vàng, đe0 vào ngón áp út của Nhan Tâm.
Hơi rộng một chút.
Trương Nam Thù lại lấy chiếc khác.
Thử mấy chiếc, Nhan Tâm hơi mệt, bèn nói "Tôi khá thích chiếc nhẫn vàng này, lấy nó đi."
Trương Nam Thù còn đe0 lên cho cô, thử thử "Cũng được, không lỏng không chật, lấy nó đi."
Lại bắt Nhan Tâm thử vòng tay, hoa tai ngọc trai và trâm phượng.
Nhan Tâm bị hành hạ cả buổi sáng, người mệt đến mức hơi mơ màng.
"Đúng là ngọt ngào mà cũng mệt mỏi." Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù "Tôi tặng đồ cho chị, chị còn oán trách à?"
"Cô gói lại một túi rồi đưa thẳng, còn hơn là bắt tôi thử từng món." Nhan Tâm nói.
Trương Nam da khí chất của chị, chị cầm về rồi lại cất vào rương thì có ý nghĩa gì? Chi bằng cứ để tɾong rương của tôi, không chiếm chỗ của chị."
Nhan Tâm xin
"Vậy chị mời cơm đi." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm lập tức nói "Tôi mời cô."
Cô mời Trương Nam Thù ra ngoài ăn một bữa đồ ăn Pháp, lúc này Trương Nam Thù mới vui vẻ ra về.
Nhan Tâm lật xem từng món trang sức cô ấy tặng.
Đều rất quý giá.
"Mình nên tặng lại cô ấy cái gì đây? Toàn là cô ấy tặng đồ cho mình." Nhan Tâm nghĩ.
Trang sức các loại, Trương Nam Thù không thiếu, tặng rồi cũng bị cô ấy cất vào rương, không có ý nghĩa gì, tiền bạc cô ấy cũng không thiếụ
Chỉ có đồ thủ công mới thể hiện được giá trị.
Nhan Tâm nhớ ra Trương Nam Thù than phiền, nói gần đây tăng 5 cân, e0 có mỡ rồi, sườn xám phải sửa lại số đo.
Cô quyết định làm một phần Thanh Giảm Tán, kết hợp với thể chất của Trương Nam Thù, giúp cô ấy giảm cân mà không hại sức khỏe.


⬅ Trước Tiếp ➡