⬅ Trước Tiếp ➡

Nhan Tâm ngồi xuống viết đơn thuốc, cô rất quen thuộc với thể chất của Trương Nam Thù, nên rất nhanh đã phối xong, tự mình đến hiệu thuốc bào chế thành thuốc.
Bận rộn ngược xuôi đã đến ngày 25 tháng 4, là sinh nhật của Cảnh Nguyên Chiêụ
Nhan Tâm dậy sớm chọn quần áo trang sức, lại dặn Bán Hạ chải đầu trang điểm cho cô.
Cô muốn xuấthiện thật lộng lẫy.
Cảnh Nguyên Chiêu đến viện Tùng Hương đón Nhan Tâm.
Nhan Tâm tặng đôi g͙iày mình tự làm cho anh.
Anh cẩn trọng nhận lấy "Anh không nỡ mang."
"Giày là để mang."
"Là em làm nên anh phải cất đi, sau này làm bảo vật gia truyền." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Lại nói "Sau này kết hôn rồi, công việc bận rộn, em còn làm g͙iày cho anh nữa không?"
Nhan Tâm "..."
Anh nói nghe thật tội nghiệp.
Cô thầm thề, sau này mỗi năm đều làm cho anh một đôi g͙iày.
Cảnh Nguyên Chiêu lại khen Nhan Tâm hôm nay xinh đẹp.
Anh tỉ mỉ ngắm nhìn lớp trang điểm của cô "Nhìn ngoan quá."
"Vì hồng hồng mềm mịn phải không? Dùng loại phấn má rất tốt, hàng đặc chế đấy." Nhan Tâm cười nói.
Phấn má do Miêu Nhân tự bào chế, tặng cô một hộp.
Màu sắc rất nhẹ nhàng, đánh lên lại tiệp vào da. Da Nhan Tâm trắng nõn, phấn má sau khi thoa lên mặt tạo ra vẻ hồng hào như từ bên tɾong da, trông rất non nớt.
Quá non nớt nên trông ngoan.
"Phấn má đẹp, mắt cũng đẹp." Cảnh Nguyên Chiêu nói "Mắt đen trắng rõ ràng, cũng rất ngoan."
Nhan Tâm "..."
Có lẽ chỉ mình anh thấy cô ngoan.
Những người nam nữ thuộc tầng lớp thượng lưu ở Nghi Thành, ít nhiều đều có chút kính sợ cô.
Xe của Cảnh Nguyên Chiêu đến khách sạn Vạn Dương, anh và Nhan Tâm cùng nhau bước vào.
Phó quan báo cho anh biết, phu nhân chưa tới. Cảnh Nguyên Chiêu sắp xếp Nhan Tâm ổn thỏa, bảo cô ngồi đây, rồi lại đi đón phu nhân.
"Đại tiểu thư, hôm nay cô thật xinh đẹp." Có một vị phu nhân tiến lên nói chuyện với cô.
Nhan Tâm mặc một chiếc sườn xám màu đỏ nước thêu hoa hải đường bằng chỉ bạc.
Áo là kiểu cổ Nguyên Bảo, dùng cúc bạc, dưới ánh đèn tơ bạc lấp lánh, vừa lộng lẫy lại vừa thanh nhã. Cộng thêm vóc dáng cực đẹp của cô, bộ trang phục làm nền, càng tôn lên khí chất xuấtchúng.
Bắt đầu từ năm nay, sườn xám của các danh viện đã chiết e0, trước sau bó sát không chừa khe hở, khoe đường cong tuyệt mỹ. Vì vóc dáng Nhan Tâm quá nổi bật nên cô chọn sườn xám may rộng rãi.
Dù là vậy, vóc dáng của cô ẩn hiện dưới lớp vải hơi rộng rãi cũng thu hút sự ngưỡng mộ đặc biệt.
"Cô ấy còn xinh đẹp hơn năm ngoái." Một cô gái trẻ đột nhiên nói.
Một người khác nhìn Nhan Tâm một lúc, cười nói "Trước kia thì cúi đầu, năm nay đã thoải mái hơn rồi."
Ngẩng đầu ưỡn ngực, sau khi bờ vai mỏng manh được giữ thẳng, khí chất liền có thêm vài phần duyên dáng, cổ thon dài, tóc đen da tuyết, vóc dáng vẫn quyến rũ như vậy, nhưng vì khí thế ngạo nghễ của cô mà bớt đi vài phần dung tục.
Trong sự diễm lệ lại thêm mấy phần sắc bén, phong thái năm nay của Nhan Tâm kiêu hãnh hơn năm ngoái, mọi người đều cảm thấy cô đẹp hơn.
"Chị." Hai chị em Cảnh Giai Đồng và Cảnh Phỉ Nghiên đi tới.
Nhan Tâm đứng dậy.
Cảnh Giai Đồng cũng khen Nhan Tâm trang điểm đẹp.
"Là do phấn má dễ dùng, hôm nào chị tặng em một hộp." Nhan Tâm nói.
Cô muốn giúp Miêu Nhân quảng cáo một chút.
Cảnh Giai Đồng cảm ơn.


⬅ Trước Tiếp ➡