⬅ Trước Tiếp ➡

Vậy thì hôm nay cần phải lên kế hoạch, cô không có thời gian để đợi.
Nghĩ đến đây, Nhan Tâm lập tức đi đến chính viện.
Chính viện vẫn như vậy, được dọn dẹp ngăn nắp. Đại phu nhân cũng ăn diện lộng lẫy xinh đẹp, đe0 trang sức đắt tiền.
Chỉ là sắc mặt của bà ta thua xa lúc ăn Tết.
Gò má bà ta hơi hóp lại.
Nhan Tâm "Mẹ, mẹ gầy rồi."
Nụ cười của Đại phu nhân có chút gượng gạo "Từng này tuổi rồi, gầy chút thì tốt."
Nhan Tâm "Vâng, nghìn vàng khó mua tuổi g͙ià gầy, vẫn là gầy chút thì tốt."
Cô nhìn thấy Đại phu nhân nghiến ma͙nh răng hàm.
Đại phu nhân rất nhanh thu liễm cảm xúc, cười nói với Nhan Tâm "Chúc mừng con, Tâm Nhi. Con đúng là trèo được cành cao rồi."
Nhan Tâm nhẹ nhàng vén tóc mai, cười nói "Nói ra thì con còn phải cảm ơn mẹ và cha. Ban đầu nếu không phải hai người "làm mai" thì cũng không có thành tựu hôm nay của con."
Đại phu nhân trừng mắt nhìn cô.
"Mẹ, hôm nay con đến là để nói với mẹ một tiếng, con sắp dọn nhà. Con đã đính hôn rồi nên không tiện ở lại nhà chồng cũ nữa." Nhan Tâm nói.
Đại phu nhân lập tức đỡ lời "Sao lại là nhà chồng cũ? Tự Kiệu mất rồi, nhưng công quán Khương gia mãi mãi là nhà chồng con mà."
"Nói vậy cũng không sai." Nhan Tâm cười cười "Nhưng mà con vẫn phải dọn đi."
Đại phu nhân nửa thật nửa giả "Mẹ thật không nỡ xa con."
"Đợi con dọn đi rồi, nửa căn nhà bên viện Tùng Hương, mẹ có thể bán đi." Nhan Tâm nói.
Đại phu nhân "Mẹ không bán, mẹ mãi mãi giữ lại cho con. Tâm Nhi, mẹ lúc nào cũng chào đón con về ở."
Nhan Tâm "Vậy thì cảm ơn mẹ."
Hai người lại nói thêm vài câu, Nhan Tâm cũng tán gẫu vài câu với dì nhỏ, còn trêu chọc con gái nhỏ của cô ta, cô lại nhìn thấy hầu gái Thạch Tiểu Lam đi vào hầu hạ.
Nhan Tâm cố ý nhìn cô ta thêm mấy lần "Mẹ, hầu gái này hình như là người mới tuyển lúc trước."
"Đúng vậy."
"Cô ta làm việc thế nào?" Nhan Tâm cười nói "Sau khi con dọn nhà, bên cạnh thiếu mấy người làm việc. Người hầu bên ngoài lại không biết rõ lai lịch."
Đại phu nhân hơi ngạc nhiên "Con muốn nó à?"
"Nhìn cô ta có vẻ tháo vát." Nhan Tâm nói "Nếu mẹ nỡ nhường, tức là rất thương con rồi."
Đại phu nhân "Bây giờ người hầu không có khế ước bán thân, mẹ không làm chủ thay nó được."
Nhan Tâm liền hỏi Thạch Tiểu Lam "Tiểu Lam, suy nghĩ của cô thế nào? Cô có bằng lòng đi the0 tôi không? Tôi tăng cho cô hai phần lương."
Thạch Tiểu Lam rất căng thẳng "Tiểu thư, cái này... cái này..."
Cô ta nhìn sang Đại phu nhân "Phu nhân, tôi hậu đậu lắm, e là không làm được việc bên chỗ tiểu thư."
Đại phu nhân "Cái con bé này, không có tiền đồ."
Lại nói với Nhan Tâm "Mẹ khuyên cô ta thêm đi."
Nhan Tâm không tiếp tục dây dưa. Cô đột nhiên đến nói một tràng như vậy, để lại nghi vấn cho Đại phu nhân tự mình đoán, rồi đứng dậy rời đi.
Nhan Tâm đang dọn dẹp nhà mới.
Căn nhà là Đốc quân cho cô từ trước, cô vẫn luôn không ở.
Dọn dẹp ra, cũng không phải định dọn sang đó mà là đợi trước hôm đám cưới đến ở mấy ngày, xem như là phủ đệ chờ gả của cô.
Viện Tùng Hương tɾong ngoài bảo vệ nghiêm ngặt, Nhan Tâm sẽ luôn ở đây.
Cô ở đây mới an toàn.


⬅ Trước Tiếp ➡