Chương 954
Rốt cuộc là chuyện lớn hay chuyện nhỏ? Anh bày biện long trọng như vậy, nhưng lại giấu giếm đến giờ mới nói.
Quà cũng chưa tặng.
Đốc quân cũng đứng lên nói vài câụ
Vui nhất không ai khác ngoài phu nhân. Bà ấy nói một tràng lời chúc rượu, chủ yếu là khen Nhan Tâm ưu tú thế nào và xứng đôi với Cảnh Nguyên Chiêu ra sao...
Nhan Tâm ngược lại không nói gì nhiềụ
Màu môi cô đậm, trang phục cô rực rỡ, nhưng đều không bằng khuôn mặt cô lúc này.
Khuôn mặt cô, trắng trẻo mà ửng hồng.
Trong suốt quá trình, Nhan Tâm đều như người say rượu, lâng lâng mơ màng.
Cô ở tɾong đám đông mà cũng như ở ngoài đám đông.
Cảnh Nguyên Chiêu đe0 cho cô một chiếc nhẫn kim cương. Nhẫn kim cương kiểu mới, được làm rất nặng̝. Khi vòng nhẫn lành lạnh siết lấy ngón tay cô, cô mới có chút cảm giác chân thực.
Phóng viên chụp ảnh cho họ.
Báo ra buổi tối hôm đó đã đăng tin Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu đính hôn, còn có ảnh của hai người họ.
Trong viện Tùng Hương, Nhan Tâm và Trương Nam Thù ngồi uống trà cùng nhaụ
Trương Nam Thù trêu cô ấy "Lúc đó chị luống cuống tay chân. Phu nhân và Đốc quân thấy bộ dạng đó của chị, cứ cười suốt."
Nhan Tâm che mặt mình đang hơi nóng bừng "Cô còn nói. Cô biết trước rồi, vậy mà không nói cho tôi, còn hùa the0 anh ấy giấu giếm tôi."
Trương Nam Thù "Tôi chờ xem náo nhiệt."
Nhắc đến đây, Trương Nam Thù bĩu môi "Cảnh Phỉ Nghiên thật đáng ghét, tỏ vẻ mình hay, nhất định phải nói trước cho chị."
"May mà nói trước, nếu không tôi còn bối rối hơn." Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù "Chị vẫn quá căng thẳng rồi."
"Cuộc đời tôi chỉ có kinh sợ không có niềm vui, sao tôi không sợ được chứ?" Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù có chút đau lòng.
Rất nhanh, mấy tỉnh ở khắp Hoa Đông đều đăng tin tức Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu đính hôn.
Mọi người đều bàn tán.
Mỗi người khi nhắc đến Nhan Tâm đều khen ngợi công lao dự đoán của cô, y thuật giỏi giang của cô, nhưng tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện cô góa chồng tái giá.
Chắc chắn Cảnh Nguyên Chiêu đã ngấm ngầm thúc đẩy rồi.
Ban đêm, Nhan Tâm nằm một mình trên giường, vẫn ngắm nhìn chiếc nhẫn kim cương.
Trong đầu cô vẫn còn mơ hồ.
Viên kim cương hình bầu dục rất tɾong suốt, sờ vào lành lạnh.
"Mình thật sự đính hôn rồi." Cô tự nói với mình.
Lúc đó phu nhân có biểu cảm gì? Hình như là cứ cười suốt, không giống bà ấy lắm, tâm trạng Đốc quân cũng rất tốt.
Người bình tĩnh nhất toàn trường ngược lại là Cảnh Nguyên Chiêu, những người khác ít nhiều đều có chút thất thố.
Mọi người ở viện Tùng Hương cũng đã biết.
Dưới sự dẫn đầu của bà Phùng, mọi người chúc mừng Nhan Tâm, Bán Hạ muốn làm g͙iày cho Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu, làm quà đính hôn của họ.
"Tiểu thư, có phải chúng ta dọn nhà không?" Bà Phùng hỏi "Hay vẫn ở đây?"
Nhan Tâm "Bây giờ dọn nhà, chỉ riêng việc an ninh đã rất khó làm. Chỗ chúng ta phòng thủ nghiêm ngặt như vậy mà Quách Ỷ Niên còn phái người lẻn vào được."
Có không ít kẻ thủ.
Bà Phùng "Vậy... phu nhân và Đốc quân sẽ nói thế nào?"
"Tạm thời vẫn chưa nói đến chuyện này." Nhan Tâm nói.
Bà Phùng không nói gì thêm.
Nhưng chắc chắn sẽ nói đến.
Nhan Tâm suy tính, phải tɾong vòng một tháng, giải quyết Đại phu nhân Chương thị, đặt dấu chấm hết cho ân oán kiếp trước của cô.