Chương 957
Một hiệu thuốc của ông nội Nhan Tâm ở phố Vạn Nguyên, trước Tết bị cháy mất, cô mua lại nền đất, xây lại hiệu thuốc.
Hiệu thuốc và Thiên Hương Ký của Miêu Nhân chỉ cách nhau mấy gian hàng, Nhan Tâm đến xem hiệu thuốc, tiện thể nói chuyện với Miêu Nhân.
“Là son của chị tốt.” Nhan Tâm nói "Nếu không thì lừa được nhất thời, danh tiếng cũng mất.”
“Gọi cả em Dung nữa, chúng ta cùng đi ăn bữa cơm.” Miêu Nhân lại nói.
Nhan Tâm “Vâng.”
Hôm nay cô xem xong hiệu thuốc mới, cũng không có chuyện gì quan trọng.
Miêu Nhân về căn hộ trên lầu của cửa hàng, lấy ra một hộp quà đóng gói tinh xảo “Chúc mừng em đính hôn. Trong này là son, mấy thỏi son môi và phấn thơ๓ tốt nhất năm nay. Em đừng chê.”
“Không chê đâu, chị có lòng quá.” Nhan Tâm nói.
Miêu Nhân đi xe của Nhan Tâm đến phòng khiêu vũ Lệ Hiên tìm Phó Dung.
“Không biết hôm nay em ấy có rảnh không.” Miêu Nhân vẫn hơi lo lắng "Em ấy bận thật.”
“Nếu không có khách quý thì em ấy vẫn có thể ra ngoài được. Nếu em ấy thật sự không đi được, vậy hai chúng ta đi ăn.” Nhan Tâm cười nói.
Miêu Nhân “Cũng được.”
Trên đường đến phòng khiêu vũ, Miêu Nhân đột nhiên có chút cảm thán.
Chưa đầy một năm, cô ấy, Phó Dung và Nhan Tâm tất cả đều thay da đổi thịt.
Một năm trước, họ vẫn là các thiếu phu nhân của công quán Khương gia, mẹ chồng và chồng đè trên đầu họ, tất cả hào quang của họ đều ảm đạm, nặng̝ nề chết chóc.
Không còn chồng, không còn là thiếu phu nhân của ai nữa, họ đều được sống lại.
Miêu Nhân kinh doanh tuy rất mệt nhưng tɾong lòng vui vẻ lại có thể kiếm tiền, Phó Dung trở thành một quản sự nhỏ, làm rất xuấtsắc.
Bản lĩnh của Nhan Tâm lớn nhất, thành tựu của cô cũng lớn hơn.
“… Trước đây cứ ngỡ cả đời thế là hết rồi, ngày qua ngày cứ thế trôi đi. Chị thật không ngờ vẫn còn cơ hội làm lại.” Miêu Nhân nói.
Những lời cảm thán này, Nhan Tâm chưa chắc muốn nghe nên Miêu Nhân không dám nói nhiềụ
Cô ấy thực sự không nhịn được.
Nhan Tâm lại cười cười, nhẹ nhàng thở ra một hơi “Chúng ta rất may mắn.”
“Là em đã vạch ra một con đường cho chúng ta.” Miêu Nhân nói "Không có ai trời sinh may mắn. Đều là em thông minh. Tâm Nhi, tương lai em nhất định tiền đồ rộng lớn ”
Nhan Tâm nắm lấy tay cô ấy.
Không gọi là chị dâu cả, Nhan Tâm đổi giọng gọi cô ấy là chị Nhân “Chị cũng sẽ có tiền đồ.”
Hai người đang nói chuyện đã đến phòng khiêu vũ.
Quản sự mời họ lên lầu, đến văn phòng tìm Phó Dung.
Tối nay Phó Dung không nhận được lịch hẹn quan trọng nào. Thông thường, khách quý muốn đến phòng khiêu vũ đều sẽ gọi đïện đặt chỗ trước mấy ngày hoặc mấy tiếng.
“Có thể đi ăn tối, em đi nói với sư phụ em một tiếng.” PhóDung cười nói.
Cô ấy đi hỏi Tôn Anh Lan.
Tôn Anh Lan đương nhiên đồng ý.
Đích thân ra ngoài gặp Nhan Tâm, Tôn Anh Lan chúc mừng cô, tiện tay lấy một món quà đưa cho cô “Chúc mừng cô đính hôn.”
Sự tháo vát của quản sự Tôn khiến Phó Dung nhìn đến ngây người.
Nhan Tâm nhận lấy “Cảm ơn.”
Ba người rời khỏi phòng khiêu vũ, tìm một nhà hàng ngay trên con phố này.
Trong phòng riêng, thoải mái trò chuyện.
Tâm trạng Phó Dung phấn chấn̵ chưa từng có. Cô ấy vốn có tính cách rất hoạt bát, chỉ là cuộc sống mài giũa thêm cho cô ấy một lớp nặng̝ nề.