Chương 958
Ở trước mặt Nhan Tâm và Miêu Nhân, cô ấy giống như một cô em gái nhỏ, nói chuyện cũng thoải mái.
“Chị Nhân, mấy ngày nữa phải đặt chị một lô phấn thơ๓. Mấy ca sĩ có chút danh tiếng đều muốn dùng Thiên Hương Ký, dùng hiệu khác cảm thấy không đủ tầm.” Phó Dung nói.
Miêu Nhân “Đừng trêu chị. Em muốn đặt bao nhiêu cũng có.”
“Không có trêu đâu, là thật đó.” Phó Dung nói "Sanh Thu chỉ dùng Thiên Hương Ký, tình trạng da của cô ấy đúng là tốt hơn rất nhiềụ
Cô ấy lại là người có tên tuổi nhất phòng khiêu vũ. Các ca nữ khác đều học the0 cô ấy, đều đòi dùng Thiên Hương Ký, sư phụ em bảo em cử người đi mua một lô.”
Miêu Nhân “Em yên tâm, đưa cho các em chắc chắn đều là loại tốt nhất.”
Ba người vừa nói vừa cười.
Bữa cơm sắp kết thúc, có hai người đàn ông ở cửa, chuyên đợi họ.
Anh em Chu gia đợi ở cửa.
Chu Mục Chi sành điệu nhất, mặc áo sơ mi trắng cùng quần yếm. Anh ta mới cắt tóc, thái dương ϲạօ đến xanh, tóc đen nhánh rẽ ngôi hai bên, dùng dầu tóc ép cho vào nếp.
Đẹp trai thì đẹp trai, chỉ là hơi có phần bóng bẩy phấn son, có hơi phù phiếm.
“Thiếu thần y, chúc mừng cô đính hôn.” Chu Mục Chi nói.
Nhan Tâm “Cảm ơn. Mục Chi hôm nay rất đẹp trai.”
“Phải không? Tôi mới cắt tóc đấy.” Chu Mục Chi đắc ý, còn liếc Phó Dung.
Phó Dung “…” Thật là chướng mắt.
Chu Quân Vọng đứng tɾong bóng tối. Anh ta vẫn ăn mặc như vậy, áo dài lụa xanh, g͙iày vải mặt đen, tóc tai đều chải hết ra sau đầụ
Gương mặt không che đậy, mày mắt rõ ràng, đôi mắt đó đen sẫm tĩnh lặng.
Anh ta nhìn về phía Nhan Tâm.
Không có biểu cảm, chỉ khẽ gật đầu “Chúc mừng.”
“Cảm ơn.”
“Cố ý đến tìm cô, có chút chuyện.” Chu Quân Vọng nói.
Nhan Tâm “Muộn lắm rồi, có chuyện gì mai hãy nói đi.”
“Vậy mai hẹn cơm trưa và cơm tối, buổi tối lại đi nghe kịch, thế nào?” Anh ta hỏi.
Nhan Tâm “…”
Cô và Chu Quân Vọng sang quán cà phê bên kia đường ngồi xuống, hai người trò chuyện vài câụ
“Người cầm lái chi nhánh Hồng Kông mấy hôm trước chết rồi, cha tôi bảo tôi đến tiếp quản. Tôi vốn dĩ cũng định đến Hồng Kông, nên rất động lòng.” Chu Quân Vọng nói.
Nhan Tâm bưng tách cà phê sứ xương, ngón tay thon trắng dưới sự phản chiếu của chiếc tách càng thêm trắng, gần như tɾong suốt.
Cô cúi đầu uống hai ngụm, mới nói “Vậy anh muốn nói gì?”
Lần trước anh ta đã nói, cô cũng đã từ chối anh ta rất rõ ràng rồi.
“Trong lòng tôi không yên tâm lắm. Cô là học trò của Kim Liễu tiên sinh, có thể giúp tôi xem một quẻ không?” Chu Quân Vọng hỏi "Chuyến đi này của tôi có an toàn không?”
“Anh là người có bản lĩnh, cho dù là tuyệt cảnh cũng có thể hóa nguy thành an. Huống hồ bây giờ thuận buồm xuôi gió, không cần thiết phải sợ.” Nhan Tâm nói.
Chu Quân Vọng mỉm cười.
Nụ cười cực nhạt, vô cớ đắng chát.
Nhan Tâm đặt tách cà phê xuống “Không còn sớm nữa anh, tôi phải về nhà.”
Chu Quân Vọng gắng sức nhìn cô “Lời đề nghị lần trước của tôi, vẫn còn hiệu lực…”
“Không cần.”
“Nhan Tâm, h0àn cảnh đời người không thể lường trước, thêm một người bạn là thêm một con đường lui, không có gì không tốt. Biết đâu có ngày cô dùng đến tôi.” Anh ta nói.
Nhan Tâm cụp mi mắt.
“Cảm ơn.” Cô nhàn nhạt nói "Khi nào thì anh khởi hành?”