Chương 962
Anh ta không cần cô ấy trả lời, tự mình nói tiếp "Sau này tôi đối tốt với em. Em không thích tôi xức nước hoa, dầu tóc thì tôi không xức nữa là được.
Người khác bắt nạt em, tôi sẽ chống lưng cho em. Em có chuyện gì cứ tìm tôi. Chỉ là…”
Chỉ là gì?
Phó Dung cúi đầu nhìn ngón tay mình, nó vậy mà đang run rẩy nhẹ.
Chỉ là gì? Cô ấy dường như đang gấp gáp chờ đợi vế saụ
“… Chỉ là để tôi xếp hàng đầu tiên. Nếu em bằng lòng thích đàn ông thì đừng để người đến sau vượt qua tôi. Nếu không, thiếu gia tôi đây chết cũng không cam tâm.” Anh ta nói.
Phó Dung bật cười.
Cô ấy vừa cười, anh ta liền được đằng chân lân đằng đầu, từ phía sau ôm lấy cô ấy “Được không? Tôi xếp hàng trước.”
Phó Dung muốn cười, lại thấy khó chịu “Tôi…”
“Tôi biết, em chịu đủ khổ rồi, cái người đàn ông trước đây của em, cậu ta là một tên súc sinh. Ngón tay bị rách, còn phải mấy ngày mới lành, huống hồ là trái tim em bị rách một lỗ.” Chu Mục Chi nói.
Phó Dung chưa bao giờ nghĩ tới, anh ta cũng có mặt dịu dàng như vậy.
Anh ta ăn chơi trác táng lại phô trương, tùy tiện. Nhưng chút tâm tư tinh tế duy nhất của anh ta lại dùng lên người cô ấy.
Phó Dung không hiểu tại sao.
Cô ấy có gì tốt chứ?
Giữa cô ấy và Chu Mục Chi không có mối liên kết gì sâu sắc. Ngược lại là từng có một cuộc gặp gỡ rất khó xử, không muốn nhắc tới.
“Tôi đang chờ đấy.” Chu Mục Chi lại nói "Dung Dung, để tôi xếp hàng đầu tiên.”
Rất lâu sau, Phó Dung mới thận trọng gật đầu “Được.”
Cô ấy bảo Chu Mục Chi về trước, cô ấy cần thời gian suy nghĩ, sắp xếp lại tâm tư.
Chu Mục Chi đành phải rời đi.
Buổi tối tan ca, Tôn Anh Lan tìm Phó Dung, nói đường chủ Trình đến rồi, bảo cô ấy lên lầu nói chuyện.
Phó Dung căng thẳng đến tim đập thình thịch, cô ấy nắm chặt lấy tay áo sư phụ mình “Đường chủ Trình sẽ sa thải con sao?”
Tôn Anh Lan cười, vỗ vỗ tay cô ấy “Không đâụ Thời gian lâu rồi, có lẽ con đã quên chỗ dựa của mình là ai.”
Phó Dung sững sờ “Ai ạ?”
“Nhan tiểu thư.” Tôn Anh Lan nói "Cô ấy không ngã, hoặc nói là cô ấy và đường chủ không trở mặt thì đường chủ sẽ không sa thải con.”
Phó Dung “…”
Cô ấy chưa từng nghĩ sẽ lại làm phiền Nhan Tâm, không ngờ lại quên mất tầng quan hệ này.
Trái tim đang đập loạn xạ của cô ấy, lập tức ổn định lại rất nhiềụ
Trình Tam Nương không kiếm chuyện, chỉ là nói chuyện với Phó Dung về Chu Mục Chi.
“… Cô phải biết chừng mực. Long đầu Chu rất không thích con trai mình lêu lổng ở phòng khiêu vũ. Cô không phải ca nữ, vũ nữ, nhưng tɾong mắt long đầu Chu, cô cao quý hơn được bao nhiêu?” Trình Tam Nương nhắc nhở cô ấy.
Sắc mặt Phó Dung hơi tái đi.
Cô ấy giải thích “Tôi không có quyến rũ anh ta. Tôi, tôi làm không tốt, đúng là vẫn luôn không từ chối anh ta rõ ràng.”
“Cô phải suy nghĩ cho kỹ.” Trình Tam Nương nói "Trước đây mấy người mà Chu Quân Vọng để mắt tới, đều chết cả rồi.”
Phó Dung như bị sét đánh.
Cô ấy ngơ ngác hỏi lại “Chết rồi?”
“Chết rồi.” Trình Tam Nương khẳng định.
Phó Dung khẽ run lên.