Chương 961
Biểu cảm của Tôn Anh Lan rất bình thản, đối với chuyện này không hề nhiệt tình, chỉ cười nói “Ở Nghi Thành, họ Phó xem như là họ lớn. Đường chủ Phó thật hào phóng, tùy tiện liền nhận một cô cháu gái. Tổ tiên Phó gia các vị là người Giang Nam à?”
“Đương nhiên là không phải rồi.” Phó Nguyên nói.
Tôn Anh Lan cùng ông ta nói chuyện về họ tộc, chuyển chủ đề.
Đợi ông ta rời đi, Phó Dung còn hỏi Tôn Anh Lan “Sư phụ, đường chủ Phó có ý gì vậy?”
“Con người ông ta, đối xử với người khác không đủ chân thành. Con còn trẻ, con đường sau này còn rất dài, đừng lãng phí thời gian tìm loại quan hệ này. Con không dùng được đâụ” Tôn Anh Lan nói.
Ý của cô ấy Phó Dung đã hiểu Đường chủ Phó quá khôn lanh, muốn chiếm lợi từ ông ta, cần phải trả cái giá lớn hơn, rất không đáng.
Họ Phó ở Nghi Thành là họ khá phổ biến, người tɾong tộc tương đối tập trung, không đến mức nhìn thấy người cùng họ là kích động muốn nhận họ hàng.
Nếu Phó Dung không phải là một góa phụ trẻ tuổi xinh đẹp thì còn đáng tin.
Phó Dung không nói gì.
Nhưng từ sau đó, đường chủ Phó thường xuyên đến phòng khiêu vũ Lệ Hiên, còn muốn góp cổ phần.
Trình Tam Nương từ chối ông ta.
Mọi người đều là đồng nghiệp, không tiện trở mặt, lại là mở cửa làm ăn, không có lý gì không cho ông ta đến.
Đường chủ Phó lần nào cũng rất khách sáo. Ông ta trông rất nho nhã, nói chuyện cũng lịch sự chu đáo, không có chỗ nào quá đáng.
Nhưng Phó Dung cảm thấy rất không thoải mái.
Một sự nhạy bén “bị người khác thèm muốn”, luôn hiện hữu tɾong lòng cô ấy.
Phó Dung còn không thể nói ra. Rất nhiều chuyện, cô hiểu, tôi hiểu, nhưng chưa lộ rõ ra thì không tiện nói thẳng.
Một con sâu róm bò lên cánh tay, không đau không ngứa, nhưng rợn cả tóc gáy.
Cho đến khi Chu Mục Chi gặp đường chủ Phó, xé toạc những lời mà mọi người đều không muốn nói rõ.
Phó Dung cảm thấy khoan khoái.
Con sâu róm trên cánh tay bị búng đi, tɾong ngoài đều thư thái.
“… Cái lão g͙ià không chết kia chiếm hời của em chứ?” Chu Mục Chi hỏi.
Phó Dung lắc đầu “Ông ta mà chiếm hời thì sư phụ tôi sớm đã đuổi ông ta ra ngoài rồi.”
“Ông ta nhìn là biết không có ý tốt, các người còn dung túng ông ta ” Chu Mục Chi tức giận "Chết tiệt, dám bắt nạt phụ nữ, ông đây thật nên băm vằm ông ta.”
Anh ta càng nói càng tức, quay người muốn đi.
Phó Dung đành phải vội vàng kéo anh ta lại “Anh đừng làm bậy…”
Cô ấy nắm lấy tay anh ta.
Chu Mục Chi thuận tay kéo một cái, đưa cô ấy vào lòng mình.
Phó Dung đâm sầm vào lồng ngực anh ta, vội vàng muốn né, nhưng anh ta lại ôm chặt lấy cô ấy.
Anh ta cúi đầu hôn cô ấy, Phó Dung gắng sức nghiêng mặt đi, tựa vào ngực anh ta, không cho anh ta lại gần nữa.
“Không thích tôi à?” Chu Mục Chi hỏi cô ấy.
Tim Phó Dung thắt lại, nghiêng mặt sang bên kia, không trả lời.
“Anh buông tay ra trước đã.” Một lúc lâu sau cô ấy mới nói.
Chu Mục Chi buông cô ấy ra, Phó Dung lùi lại mấy bước, quay lưng về phía anh ta.
“Không thích cũng không sao.” Giọng của Chu Mục Chi, vang lên sau lưng cô ấy, cố tỏ ra thoải mái để che giấu sự thất vọng.
Phó Dung không biết trả lời thế nào.