Chương 966
“Ăn rồi, em sợ khó tiêu nên ăn chung một cái với mẹ. Nam Thù ăn một mình hai cái. Cô ấy cứ nói không biết sao lại mập lên, cô ấy tự dối mình đấy.” Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu ở đầu dây bên kia cười.
Anh nói “Rất nhớ em, Châu Châu Nhi ”
Nhan Tâm không đáp lại câu này.
Nói chuyện đïện thoại dù sao cũng không tiện lắm, Cảnh Nguyên Chiêu cúp máy.
Anh rất muốn đi.
Nhưng bên Đốc quân đang canh chừng, hôm nay còn có cuộc họp quan trọng, không đi được.
Cảnh Nguyên Chiêu đột nhiên nói với Đường Bạch “Cậu về thành một chuyến.”
Đường Bạch “Vâng.”
Sau đó đợi anh giao việc.
Nhưng Cảnh Nguyên Chiêu lại im lặng.
“… Về thành làm gì vậy?” Đường Bạch hỏi.
Cảnh Nguyên Chiêu “Cậu về xem Lục Tinh đi.”
Đường Bạch “…”
“Hai kẻ độc thân. Tôi thật sự không đi được, cậu về thay tôi.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Đường Bạch rất cạn lời “Thay anh về thành cũng là đi thăm Đại tiểu thư, thăm Lục Tinh là sao?”
“Cậu muốn đi thăm vợ chưa cưới của tôi à? Cậu gan chó thật.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Đường Bạch “…” Nhiệm vụ này càng ngày càng khó làm, vì cấp trên càng ngày càng ngang ngược.
“Mau về đi, chiều mai quay lại.” Cảnh Nguyên Chiêu nói "Phải đi thăm Lục Tinh. Nếu không lần sau tôi sẽ hỏi Lục phu nhân.”
Đường Bạch nhận lệnh về thành yêu đương, đối với việc này vô cùng cạn lời.
Anh ấy về thành, trước tiên về biệt quán của Cảnh Nguyên Chiêụ
Nữ hầu gái Bội Lan ở biệt quán và anh ấy bàn giao công việc gần đây, lại hỏi anh ấy “Anh về chỉ để hỏi mấy việc vặt này thôi à?”
Đường Bạch “Cũng gần như vậy.”
“Anh cũng không bận lắm nhỉ.” Bội Lan nói.
Đường Bạch “…”
Ngày hôm sau, Đường Bạch mua mấy món điểm tâm, từ sớm đã đến Lục gia.
Lục phu nhân nhận được đïện thoại, chuẩn bị cơm trưa đãi Đường Bạch.
Ngoài điểm tâm, Đường Bạch còn mua một cái túi thơ๓ hình con dơi Tết Đoan Dương rất đẹp, tặng Lục Tinh “Đe0 vào trừ tai ương.”
Lục phu nhân cho người đưa anh ấy đến sân của Lục Tinh.
Anh ấy vừa đến, hầu gái của Lục Tinh bưng trà lên rồi lui ra ngoài, chỉ để lại hai người họ ngồi tɾong phòng khách.
Đường Bạch rất không tự nhiên.
Lục Tinh lập tức đe0 vào cúc áo thứ ba trên sườn xám của mình.
“Đẹp lắm ” Cô ấy cười rộ lên.
Đường Bạch cũng cười, một hàm răng trắng đều, khá là cuốn hút.
“Cảm ơn.” Lục Tinh nói xong, đi tới ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh Đường Bạch.
Đường Bạch hơi ngạc nhiên, nhích sang bên cạnh một chút.
Nhưng Lục Tinh lại hôn lên má anh ấy một cái.
Cảm giác mềm mại, nhẹ nhàng, mang the0 hương thơ๓ đặc trưng của con gái. Cảm giác nhẹ nhàng như vậy, lại giống như có thứ gì đó đập ma͙nh vào Đường Bạch.
Đường Bạch quay mặt qua.
Lục Tinh ghé sát bên cạnh anh ấy, đôi mắt cười cong cong, tɾong con ngươi đen láy phản chiếu khuôn mặt hơi bối rối của anh ấy.
Đôi môi của cô ấy, nhỏ mà ẩm ướt.
Đường Bạch ôm lấy gáy cô ấy, đặt môi mình lên môi cô ấy.
Lục Tinh mở to mắt.
Cô ấy bị người ta ôm chặt, môi răng quấn quýt, khi mùi vị của đàn ông xâm chiếm, cô ấy ngỡ ngàng chớp chớp mắt.
Lúc buông ra, má Đường Bạch và Lục Tinh đều đỏ bừng.
Nhất là Lục Tinh, đỏ từ mặt xuống cổ, một mảng hồng rực.
Ngọc trắng nhuốm mây hồng, càng thêm cuốn hút.
“Em xấu hổ cái gì?” Đường Bạch nói "Là em chủ động trước mà.”