Chương 967
Lục Tinh “Tim em đập nhanh quá, em không cố ý xấu hổ đâụ”
Đường Bạch “…”
Lúc đi ăn cơm, Lục Bồng phát hiện ra điều không ổn đầu tiên.
Cô ấy nhìn Đường Bạch, lại nhìn Lục Tinh “Hai người cãi nhau à? Cãi đến mức mặt đỏ tía tai.”
Mọi người đều nhìn sang.
Lục Tinh tật giật mình, hơi nóng không kiểm soát được bốc lên từng đợt, mặt cô ấy càng đỏ hơn, Đường Bạch cũng đứng ngồi không yên.
Lục phu nhân không nhịn được, tươi cười rạng rỡ “Đừng cãi nhau, có chuyện gì phải nói ra. Được rồi được rồi, ăn cơm.”
Sau đó, mọi người cười không ngớt.
Đại thiếu phu nhân nói “Không ngờ A Tinh cũng biết đỏ mặt.”
“Phó quan Đường nhanh nhẹn tháo vát như vậy, mà tɾong chuyện này cũng ngây ngô thật.” Nhị thiếu phu nhân Chúc Tòng Nhiễm nói.
Lục phu nhân cười nói “Các con đừng nói người khác. Lúc các con đính hôn, chẳng phải cũng như vậy sao?”
Đại thiếu phu nhân cũng hơi đỏ mặt.
Nhị thiếu phu nhân không có cảm giác gì. Cô ấy và Nhị thiếu gia thuộc dạng mai mối, không giống như chị dâu cả và anh cả quen biết mấy năm mới đính hôn.
“Mẹ còn sợ A Tinh không thông suốt. Gặp người mình thích là hiểu ngay.” Nhị thiếu phu nhân nói.
Lục Bồng vẫn không hiểu rốt cuộc Đường Bạch và Lục Tinh bị làm sao.
Cô ấy hỏi em gái mình.
“Chị với Tiểu Tống, hai người…” Lục Tinh vốn nhanh mồm nhanh miệng, lúc này lại ấp úng.
“Hai đứa chị thì sao? Hai đứa chị cũng cãi nhaụ Hai đứa em cãi nhau cái gì?” Lục Bồng hỏi dồn.
Lục Tinh “Bồng Bồng, chị đúng là ngốc Chị với Tiểu Tống, chẳng lẽ chưa hôn nhau à?”
Lục Bồng sững sờ.
Cô ấy trừng mắt nhìn Lục Tinh “Em, em với cậu ấy…”
Lục Tinh lập tức hết xấu hổ, cảm giác ưu việt khiến cô ấy phổng mũi “Em hôn trước. Vậy em là chị rồi.”
Lục Bồng “…” Em đúng là đồ ngốc
Về đến khu đóng quân, Cảnh Nguyên Chiêu cũng hỏi Đường Bạch tình hình thế nào.
Đường Bạch thật thà nói cho anh biết.
Cảnh Nguyên Chiêu nói anh ấy “Kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc.”
“Cô ấy thật sự rất tốt.” Đường Bạch nói "Thiếu soái, cảm ơn anh đã làm mai cho tôi.”
Cảnh Nguyên Chiêu vỗ vỗ vai anh ấy.
“Trước đây, tôi luôn nghĩ ở bên con gái rất khó.” Đường Bạch lại nói.
Anh ấy không giống Cảnh Nguyên Chiêu, giỏi đoán tâm tư người khác, không tốn chút sức lực nào. Con gái thích gì, ghét gì, anh ấy cần phải rất dụng͟͟ tâm mới có thể hiểu được.
Anh ấy là phó quan của Cảnh Nguyên Chiêu, công việc hàng ngày rất bận, nếu tốn tâm tư vào chuyện tình cảm nam nữ thì sẽ bị phân tâm.
Không ngờ Lục Tinh thẳng thắn lại đơn giản.
Đường Bạch ở bên cô ấy rất tự tại.
Anh ấy nói với Cảnh Nguyên Chiêụ
Cảnh Nguyên Chiêu “Hai đứa ngốc các cậụ Nhưng không sao, kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc, chưa chắc đã không ân ái.”
“Ngốc chỗ nào?”
“Sự rung động của tình cảm dễ khiến người ta được được mất mất nhất. Nói thoải mái tự tại, chẳng phải vì hai người ngốc à?” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Đường Bạch “… Anh cũng sợ được sợ mất à?”
“Sao chỉ có thế, nằm mơ còn sợ cậu tôi cướp mất cô ấy.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Đường Bạch có chút gian xảo “Chỉ sợ lữ tọa, không sợ Chu thiếu gia à?”
Cảnh Nguyên Chiêu “Cậu ta là cái thá gì?”
“Lữ tọa đúng là có sức hút…” Đường Bạch nói.
Cảnh Nguyên Chiêu lườm anh ấy một cái.