Chương 970
Bây giờ, tùy tùng của em gái anh ta xuấthiện ở công quán Chương gia, Nhan Tâm cũng ở đây
Sắc mặt Quách Đình thay đổi liên tục.
Chương Phủ và Trịnh Nhã Lan đang tiếp Nhan Tâm, nghe nói Quách Đình tới, cũng mời anh ta vào. Thấy sắc mặt anh ta biến đổi mấy lần, Chương Phủ và Trịnh Nhã Lan đều nhìn Nhan Tâm.
Nhan Tâm khẽ gật đầu "Thứ trưởng Quách."
Quách Đình "Đại tiểu thư, em gái tôi đâu?"
Nhan Tâm ngơ ngác nhìn anh ta "Thứ trưởng Quách vẫn đang tìm em gái à? Sao anh giống như ruồi nhặng không đầu bay loạn khắp nơi vậy?"
Lại hỏi "Anh the0 dõi tôi đến công quán Chương gia à?"
Quách Đình "Em gái tôi đang ở đâu? Cô đừng có giả nhân giả nghĩa "
Anh ta rất kích động.
Anh ta nhất quyết muốn tìm được Quách Ỷ Niên. Sợi dây tɾong lòng căng rất chặt. Khi sợi dây này quá căng, thu hút sự chú ý của anh ta, anh ta không thể phân tâm suy nghĩ chuyện khác.
Tùy tùng của em gái anh ta đã xuấthiện, Nhan Tâm cũng ở đây, chỉ cách chân tướng một bước, cảm xúc của Quách Đình gần như mất kiểm soát.
Nhan Tâm vẫn tỏ ra rất vô tội "Em gái anh là người sống sờ sờ, chẳng lẽ tôi giấu cô ta đi?"
Quách Đình muốn nổi giận.
Anh ta tiến lên mấy bước, Bạch Sương nhanh chóng bước tới, chắn trước mặt anh ta "Thứ trưởng Quách, bình tĩnh, anh muốn làm gì?"
"Tránh ra " Quách Đình muốn xô đẩy cô ấy.
Bạch Sương không cho, dùng một kỹ xảo, ngược lại đẩy Quách Đình lùi lại hai bước.
Cô ấy rút súng lục, lên đạn "Thứ trưởng Quách, có gì từ từ nói."
Quách Đình "..."
Họng súng đen ngòm cuối cùng cũng khiến anh ta lý trí lại mấy phần.
"Thứ trưởng Quách, anh không tìm thấy em gái nên rất sốt ruột, tôi có thể hiểu cho anh. Nhưng anh đừng phát điên với tôi, cũng đừng the0 dõi tôi đến nhà họ hàng." Nhan Tâm nói.
Cô lại áy náy nói với Chương Phủ và Trịnh Nhã Lan "Anh họ, chị dâu, xin lỗi anh chị."
Chương Phủ và Trịnh Nhã Lan đều nói không sao.
"Tôi cũng không có chuyện gì, xin phép đi trước." Nhan Tâm nói.
Cô và Bạch Sương rời đi.
Quách Đình muốn ngăn cản nhưng lại sợ súng của Bạch Sương, không dám ma͙nh bạo.
Nhan Tâm rời đi.
Quách Đình lại hỏi Chương Phủ và Trịnh Nhã Lan "Tùy tùng của em gái tôi đâu?"
"Cái gì?"
"Vừa nãy có một người tên là Tôn Hải Sinh vào nhà anh. Cậu ta đâu rồi?" Quách Đình hỏi.
Chương Phủ "Thứ trưởng Quách, anh quá đáng lắm rồi đấy. Anh đây là kiếm em gái, hay là kiếm chuyện?"
Quách Đình rời khỏi công quán Chương gia, tɾong đầu đã có phán đoán của riêng mình.
Chương Phủ và Trịnh Nhã Lan đều mặt mày nặng̝ trĩụ
"Sao lại thế này?" Chương Phủ hỏi vợ.
Trịnh Nhã Lan "Em cũng hơi hồ đồ rồi."
"Vừa nãy đúng là có người định trèo tường vào. Vừa mới khống chế được anh ta, Nhan Tâm liền tới. Em định gọi người nhanh chóng hành động, nhốt người này lại. Không ngờ, anh ta lại thừa cơ chạy mất." Chương Phủ nói.
Trịnh Nhã Lan "Người này là người của Nhan Tâm à?"
"Có thể lắm."
"Chúng ta phải làm rõ chuyện này " Trịnh Nhã Lan nghiêm túc nói "Mờ ảo trùng trùng, chúng ta đừng để bị lừa."
Thất Bối Lặc không có nhà, Trịnh Nhã Lan cũng mất đi trụ cột, cô ta có chút không tự tin.
Em gái của Quách Đình là Quách Ỷ Niên mất tích, chuyện này rất nhiều người biết, nhưng mất tích thế nào thì lại không mấy ai nghe nói.
Về nội tình Quách Ỷ Niên mất tích, Quách gia giấu khá kỹ.