⬅ Trước Tiếp ➡

Bạch Sương "Bên đường chủ Trình có thể giúp được. Chỉ là Đại tiểu thư..."
"Sao vậy?"
"Chúng ta xem như đã trở mặt với Thanh Bang rồi, bên đường chủ Trình có an toàn không?" Bạch Sương hỏi.
Nhan Tâm "Đã dùng thì không nghi ngờ. Bây giờ chị ấy chưa từng tỏ ý không muốn người bạn này là tôi, vậy thì tôi phải tìm chị ấy. Một khi chị ấy phản bội tôi, vậy thì sau này sẽ cắt đứt qua lại."
Bạch Sương cười một tiếng.
"Cô đi tìm đường chủ Trình, đưa thứ này lên tuyến." Nhan Tâm lấy ra một con dao găm.
Dao găm chém sắt như bùn, bên trên nạm một viên hồng ngọc nhỏ, rực rỡ chói mắt.
"Đồ của Quách Ỷ Niên?"
"Đúng, của Quách Ỷ Niên. Bảo đường chủ Trình đưa lên trên, cứ nói là truyền ra từ bên Đảng Bảo Hoàng. Báo cho Quách gia biết tin tức này." Nhan Tâm nói.
Lần trước bắt được Quách Ỷ Niên, trên người cô ta gần như không có trang sức gì, chỉ mang the0 con dao găm này bên mình.
Bạch Sương cầm dao găm "Quách gia sẽ tin chứ?"
"Họ không tin cũng phải tìm." Nhan Tâm nói.
Bạch Sương đi rồi.
Quách gia vốn không có chút manh mối nào, đột nhiên nhận được tin tức của Quách Ỷ Niên.
Sư trưởng Quách rất thận trọng "Có phải là bẫy không?"
Quách Đình rất cấp bách "Bẫy thì không tìm nữa sao? Nếu tìm được thì em gái có thể bớt chịu khổ."
"Được, con đi nghe ngóng đi."
Quách gia lại tốn tiền, cuối cùng tin tức nhận được là con dao găm tuồn ra từ chỗ Đảng Bảo Hoàng.
Quách Đình biết Chương Dật chính là Thất Bối Lặc của Đảng Bảo Hoàng. Chỉ là tɾong tay anh ta có một tổ chức sát thủ, phủ Đốc quân rất kiêng dè anh ta, không dám động đến anh ta, đành phải vờ như không có sự tồn tại của anh ta.
Anh ta đích thân đi tìm Chương Dật.
Chương Dật vẫn chưa về.
"... Thứ trưởng Quách, có chuyện gì có thể nói với tôi trước, tôi chuyển lời lại cho em hai của tôi." Đại thiếu gia của công quán Chương gia là Chương Phủ nói.
Quách Đình "Anh chuyển lời có ích không?"
"Tất nhiên."
Quách Đình đưa dao găm cho anh ta "Tôi muốn em gái tôi. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Nếu không thì chính phủ quân sự với Đảng Bảo Hoàng các người không chết không ngừng."
Chương Phủ lạnh lùng liếc nhìn anh ta.
Vợ của Chương Phủ là Trịnh Nhã Lan đến giảng hòa "Thứ trưởng Quách, có gì từ từ nói. Chuyện này chúng tôi h0àn toàn không biết gì, Thất Bối Lặc lại không có nhà. Anh cho chúng tôi vài ngày, chúng tôi sẽ điều tra rõ ngọn ngành."
Quách Đình đành phải rời đi. Anh ta vẫn cho người the0 dõi công quán Chương gia.
Lại qua hai ngày, có một người lặng lẽ đi vào công quán Chương gia từ cửa saụ
Người của Quách Đình nhìn thấy, lập tức quay về báo cho anh ta.
"Đại thiếu gia, là Tôn Hải Sinh " Tùy tùng vô cùng kích động "Là Tôn Hải Sinh, tùy tùng bên cạnh tiểu thư, cuối cùng anh ta cũng lộ diện, đã đến công quán Chương gia "
Quách Đình nghe vậy vừa kinh ngạc vừa vui mừng, đồng thời lại có chút lo lắng, đủ loại cảm xúc dồn dập, anh ta rất mất lý trí, lập tức đến công quán Chương gia.
Anh ta nghênh ngang đến gõ cửa.
Không ngờ Nhan Tâm lại đang ở công quán Chương gia, Bạch Sương đứng sau lưng Nhan Tâm.
Quách Đình sững sờ.
Một luồng hơi lạnh xộc thẳng lên não Quách Đình, anh ta bất giác rùng mình.
Nhan Tâm ở đây
Em gái anh ta là đi hại Nhan Tâm rồi mất tích


⬅ Trước Tiếp ➡