Chương 978
Lục phu nhân cũng cảm thấy chuyện đó rất kỳ lạ. Nhưng không liên quan đến họ, cũng không tiện tự ý đi nghe ngóng, suy nghĩ vẩn vơ ngược lại thêm phiền não.
"Chuyện này qua rồi." Lục phu nhân nói "Các con có thời gian thì an ủi Đại tiểu thư, mời cô ấy đến nhà chơi."
"Mẹ chồng trước đây của Đại tiểu thư bị Quách Ỷ Niên vặn gãy cổ chết, đám tang của bà ta ai lo?" Lục Bồng hỏi.
"Khương gia còn một người con trai, tên là gì Khương Song Châụ Khương phu nhân còn có anh trai ruột và cháu trai bên nhà mẹ đẻ." Phu nhân Lục nói.
Họ nên đi phúng viếng.
Đám tang của Đại phu nhân Chương thị được tổ chức rất qua loa.
Sau khi bà ta chết, Nhị lão gia và Thất lão gia Khương gia đến g͙iành nhà.
Nhị thiếu gia Khương Song Châu duy nhất không chết của Khương gia đòi kiện bọn họ.
Nhan Tâm ra mặt, đàm phán với họ “Hay là bán căn nhà đi. Tiền chia làm ba phần. Gây chuyện đến mức kiện tụng, người mất tiền cũng mất.”
Ba chú cháu đều nhìn về phía Nhan Tâm.
Nhan Tâm “Tôi quen một người, cô ấy bằng lòng bỏ ra sáu nghìn đại dương.”
Một căn nhà lớn như công quán Khương gia, bán được ba nghìn đại dương đã là rất tốt rồi. Nếu bán gấp thì còn bị ép giá.
Nhị lão gia và Nhị phu nhân nói “Chúng tôi đang bàn bạc.”
Họ ra ngoài hỏi giá.
Thất lão gia, Nhị thiếu gia Khương Song Châu cũng làm điều tương tự.
Rất nhanh, họ phát hiện trên thị trường, khách hàng chịu bỏ ra cái giá cao sáu nghìn đại dương là tuyệt đối không có.
Họ đồng ý.
Nhan Tâm nhờ Trình Tam Nương ra mặt, mua căn nhà này, rồi sang tên cho hầu gái bên cạnh Nhan Tâm là chị Trình.
Tiền là do Nhan Tâm bỏ ra.
Nhan Tâm vẫn ở viện Tùng Hương, Phó Dung dọn ra ngoài, sư phụ của cô ấy là Tôn Anh Lan cho cô ấy mượn một căn hộ trên con phố có phòng khiêu vũ để ở.
Sau khi mọi người dọn đi, Nhan Tâm tháo biển hiệu của công quán Khương gia, niêm phong cổng lớn.
Nơi này chìm vào tĩnh lặng.
Nửa con hẻm, toàn bộ công quán Khương gia đều thuộc về cô.
Khi mọi chuyện lắng xuống đã là đầu tháng sáu, tiết trời mùa hạ nóng bức.
Cô có phó quan, có hầu gái, ở giữa bọn họ không cảm thấy cô đơn, ngược lại rất tự tại.
Đây có lẽ là khoảng thời gian thoải mái nhất của cô.
Thù lớn đã báo, thảnh thơi tự tại.
“… Bên ngoài nói tôi thế nào?” Nhan Tâm hỏi Bạch Sương.
Bạch Sương sẽ đi nghe ngóng tin tức.
“Đều là mắng Quách Ỷ Niên và thảo luận xem cô ta có thật sự là người của Đảng Bảo Hoàng không. Mọi người nhắc đến cô, khen chê nửa vời.” Bạch Sương nói.
Nhan Tâm “Tốt hơn tôi tưởng.”
Sự “vô tội” mà cô diễn là một chiếc mặt nạ cực tốt, đến nay vẫn đe0 trên người cô.
Dù người khác có nói cô độc ác, nhưng cũng sẽ vì thành tích của cô mà kính sợ cô ba phần, không dám giẫm đạp cô xuống bùn.
Nếu một ngày nào đó cô thất bại, bị phủ Đốc quân quét ra khỏi cửa, những vết nhơ này mới đắp lên người cô.
“Bất lợi của việc bình thường không xã giao là không có quan hệ gì, cũng không quen biết ai. Lợi ích là khi xảy ra chuyện, tin tức không lọt ra ngoài, khiến người ta không nhìn thấu được thật giả của tôi.” Nhan Tâm nói.
Bạch Sương nói phải.
“Chỉ có điều, làm thiếu phu nhân của phủ Đốc quân rồi thì không thể suốt ngày trốn đi được.” Cô lại nói.
“Cô lo lắng à?”