Chương 979
Nhan Tâm cười cười “Có chút.”
Gió đêm đầu hè oi bức, Nhan Tâm không thấy thèm ăn, bảo chị Trình làm chút mì lạnh ăn.
Cảnh Nguyên Chiêu gọi đïện cho cô.
“Chiều mai anh về thành.” Giọng của anh rất vui vẻ.
Nhan Tâm bị ảnh hưởng, tâm trạng cũng bay bổng hơn một chút “Vâng.”
Anh sắp về rồi.
Cô lập tức dặn chị Trình, ngày mai làm mấy món Cảnh Nguyên Chiêu thích ăn.
Anh không chịu ăn đồ thanh đạm, phải là dầu mỡ đậm đà, thịt cá ngập tràn.
Chị Trình thức đêm lên thực đơn.
Ngày hôm sau, tɾong ngoài viện Tùng Hương được quét dọn một lượt, chờ Cảnh Nguyên Chiêu “về nhà”.
Anh gọi đïện nói buổi tối sẽ về.
Không ngờ nửa buổi chiều lúc nắng gắt nhất, anh đã đến viện Tùng Hương.
Anh mặc quân phục màu xám sắt, quần áo từ tɾong ra ngoài đều ướt đẫm mồ hôi. Tóc tai nhỏ nước. Làn da nóng hổi, mồ hôi như hạt đậụ
Nhan Tâm kinh ngạc “Sao nóng đến mức này vậy?”
“Cưỡi ngựa về. Có một đoạn đường cái bị mưa mấy hôm trước làm sạt lở, xe ô tô bị chặn giữa đường, anh thật sự không đợi được.” Anh nói.
Nhan Tâm “…”
“Chuẩn bị nước mát, anh tắm qua một cái đã.” Anh nói.
Nhan Tâm “Thay đồ trước đã, đợi bớt nóng rồi hẵng tắm. Người nóng hổi thế này mà đi tắm nước mát, tối nay sẽ bị bệnh đấy.”
Cảnh Nguyên Chiêu cười nói “Vậy thì không thể bị bệnh được.”
Bán Hạ tìm quần áo vải mỏng mùa hè của anh, lại bưng một chậu nước nóng cho anh.
Nhan Tâm bảo anh lau người.
Anh kéo tay cô “Lau giúp anh.”
“Anh có phải trẻ con đâụ”
“Giúp anh, Châu Châu Nhi.” Câu này, giọng nói hạ thấp xuống, đặc biệt dịu dàng.
Anh khẽ mổ nhẹ lên tai cô.
Nhan Tâm tê dại.
Anh ôm lấy mặt cô, hôn cô “Gần đây lại làm được việc lớn rồi, Châu Châu Nhi. Thật xinh đẹp, làm việc khiến người ta phải thán phục.”
Anh hôn cô, còn khen cô, cả người Nhan Tâm đều mềm nhũn.
Cô dựa vào anh, cùng anh trao đổi nụ hôn, còn chê anh “Anh toàn mồ hôi, không được lên giường của em.”
“Không lên.” Tay của anh nắm lấy e0 cô "Nếu không phải sợ em không thoải mái, anh vốn chẳng coi trọng cái giường đó.”
Mặt Nhan Tâm nóng bừng.
Người cô cũng nóng lên.
Nói là lau rửa đơn giản, nhưng một tiếng đồng hồ sau mới đi ra.
Má Nhan Tâm đỏ ửng, trán cũng có mồ hôi mịn.
Cảnh Nguyên Chiêu mặc áo dài, quần dài bằng vải mỏng mùa hè màu xanh, ngồi trước bàn ăn chờ ăn cơm.
“… Đây là canh ô mai ướp lạnh. Thiếu soái uống chút đi, giải nhiệt khai vị.” Chị Trình nói.
Cảnh Nguyên Chiêu một hơi uống hết nửa bát.
Nhan Tâm uống bát khác, trêu anh “Uống như trâụ”
“Sao nào, uống canh ô mai cũng phả uống từ từ từng ngụm một à?”
“Từng ngụm một thì gấp chết anh à?” Nhan Tâm cười.
Cảnh Nguyên Chiêu “Không gấp chết, chỉ là không cần thiết lắm.”
Nhan Tâm “…”
Bữa tối anh thích ăn nhất là giò he0 hầm.
Ăn no uống đủ, anh nghỉ ngơi một lát, rồi đi tắm một trận thỏa thích.
Anh muốn đưa Nhan Tâm ra ngoài chơi.
Nhan Tâm hơi ngạc nhiên “Đã sáu giờ rồi.”
Đêm mùa hè đến muộn, lúc này mặt trời như chậu lửa tre0 trên trời, nhưng dù sao cũng là lúc h0àng hôn rồi.
“Thời tiết này, đương nhiên là phải ra ngoài chơi ban đêm. Ban ngày ra ngoài chơi, chẳng phải sẽ nóng chết à?” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm không tranh cãi với anh, mà hỏi “Đi đâu? Đê biển à?”