⬅ Trước Tiếp ➡

Cho đến nửa đêm về sáng, ngủ chưa đầy bốn tiếng, vú nuôi đến gọi hai người họ dậy.
Hầu gái chải tóc, trang điểm cho hai người họ.
“Nhẹ nhàng một chút. Trời nóng thế này, nóng chết người mất.” Trương Nam Thù nói.
Vú nuôi của cô ấy vỗ vào tay cô ấy “Hôm nay là ngày vui, rất nhiều khách khứa.”
“Đâu phải tôi kết hôn.”
Nhan Tâm cười, tự mình trang điểm, lại bảo Trương Nam Thù quay mặt qua, cô trang điểm cho Trương Nam Thù.
Trang điểm nhạt đơn giản, cô vẫn rất rành.
Ăn sáng qua loa, hai người đến chỗ phu nhân.
Phu nhân lại dẫn hai người họ đi xem Thịnh Nhu Trinh.
Căn lầu nhỏ của Thịnh Nhu Trinh rất náo nhiệt. Không ít phu nhân quan chức, tiểu thư danh giá đến đưa cô ta đi lấy chồng, tɾong phòng chật ních người.
Bà mối đang trang điểm cho cô ta.
So với không khí vui mừng khắp phòng, Thịnh Nhu Trinh ngồi ở đó, sắc mặt thờ ơ.
Phu nhân đi tới “Chuẩn bị thế nào rồi?”
“Tóc chải xong rồi. Lát nữa se mặt cho tiểu thư.” Bà mối cười nói.
Phu nhân gật đầụ
Bà ấy nhìn về phía Thịnh Nhu Trinh.
Nhưng mắt của Thịnh Nhu Trinh lại không chạm vào ánh mắt của phu nhân.
Cô ta không nhìn bất kỳ ai, bao gồm Nhan Tâm và Trương Nam Thù.
Trương Nam Thù thấy vậy hơi tức.
Bên này rất bận rộn, Trương Nam Thù lười hóng chuyện, kéo Nhan Tâm ra ngoài trước.
Cô ấy nói về Thịnh Nhu Trinh “Tôi thật muốn đấm cho cô ta một phát. Nhiều người ở đó như vậy, cô ta lại lên mặt với phu nhân. Mấy phu nhân, tiểu thư đó đều rất khó xử.”
Nhan Tâm “Cô ta biết phu nhân dù thế nào cũng sẽ không nổi giận với cô ta.”
Phu nhân rất coi trọng đại cục.
Ngày đại hỷ, phu nhân sẽ không lạnh mặt. Thịnh Nhu Trinh đối xử với bà ấy thế nào, bà ấy cũng sẽ lấy đại cục làm trọng.
Nhan Tâm rất xót xa.
Phu nhân không phải mẹ ruột cô, nhưng cô lại có ảo giác số phận tương liên với phu nhân, rất thấy bất bình thay cho phu nhân.
Con cái đôi khi khiến người ta tuyệt vọng.
Hai người họ đang nói chuyện ở cửa, Cảnh Nguyên Chiêu đến rồi.
Thời tiết mùa hè nóng bức, anh mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay, quần dài màu cà phê, tóc ngắn toàn mồ hôi.
“Anh đi bắt quỷ à? Làm cho cả người toàn mồ hôi.” Trương Nam Thù nói anh.
Cảnh Nguyên Chiêu “Chỉ ăn một bát mì, từ sân của tôi đi đến đây.”
Trương Nam Thù “Anh ăn chậm một chút cũng không chết, trên đầu toàn mồ hôi.”
Nhan Tâm lấy khăn tay ra, bảo anh laụ
Cảnh Nguyên Chiêu lau qua loa đầu mặt “Ngày này ai xem vậy? Muốn nóng chết người à?”
Trương Nam Thù cũng đổ mồ hôi, cô ấy dùng khăn tay quạt “Nhất là hôm nay, đặc biệt nóng, mấy hôm trước còn không nóng như vậy.”
Nhan Tâm nhìn mây tầng thấp trên trời “Chắc là có mưa rào.”
“Trước khi xe hoa ra khỏi cửa tuyệt đối đừng mưa, nếu không thì sẽ bị kẹt ở nhà. Kẹt không phải người, mà là kẹt lòng mẹ anh.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Trương Nam Thù nghe anh nói vậy, tɾong lòng thoải mái hơn “Cục sắt, lúc anh đưa dâu thì dạy dỗ cô ta mấy câụ”
“Chắc chắn rồi.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Đại sảnh tiệc phía trước đã mời gánh hát, khách khứa đã ngồi đầy.
Bên tɾong cột đồng tɾong đại sảnh đều đặt đá lạnh, mát rượi. Nhan Tâm và Trương Nam Thù đến bàn ngồi, Cảnh Nguyên Chiêu không rảnh ngồi, anh phải giúp tiếp khách.
Đốc quân Cảnh đến phủ Tây rồi.


⬅ Trước Tiếp ➡