Chương 983
“Phu nhân đối xử với cô ta có chỗ nào không tốt? Hết lần này đến lần khác dung túng cô ta, chỗ nào cũng thông cảm cho cô ta. Cứ như vậy, cũng không đổi lại được nửa phần tình cảm.” Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm im lặng lắng nghe.
Đến mùng bảy tháng sáu, phu nhân đưa Nhan Tâm và Trương Nam Thù đến nhà mới của Thịnh Nhu Trinh, xem bà mối trải giường, làm ấm nhà cho cô ta.
Công quán nhỏ có vị trí không tệ, bốn phía đều là kiến trúc kiểu mới, gần hào bảo vệ thành, trang trí thời thượng tinh xảo.
Một nhà toàn đồ đạc, món nào cũng được chọn lựa kỹ càng, gần giống với căn lầu nhỏ của Nhan Tâm.
Ba người lên lầu hai xem phòng ngủ chính.
“Sân sau hơi lớn quá, trông có vẻ trống trải.” Phu nhân nói.
Trương Nam Thù “Đến lúc đó đào một cái bể bơi.”
Phu nhân “Cũng được.”
Xem một vòng, phu nhân gọi mấy hầu gái tɾong công quán nhỏ lại, mỗi người đều hỏi mấy câụ
Không có gì bất thường, bà ấy lại đưa Nhan Tâm và Trương Nam Thù về.
Nhan Tâm bỗng dưng căng thẳng.
Cô không biết rốt cuộc đang căng thẳng điều gì. Chỉ cảm thấy không khí như sợi dây đàn căng cứng, bất cứ lúc nào cũng có thể đứt.
Ngày mai là ngày đại hỷ, phu nhân về đến phủ Đốc quân, lại gọi quản sự đến, xác nhận lại toàn bộ quy trình một lần nữa.
“Thúc Hồng đến đón dâu, hôn lễ tổ chức ở phủ Tây. Tổ chức xong hôn lễ, khách khứa ra về, hai vợ chồng trẻ về nhà mới của họ. Đốc quân sẽ đến phủ Tây. Bên chúng ta, Đại thiếu soái đi đưa dâụ” Quản sự báo với phu nhân.
Phu nhân gật đầu “Rất chu đáo.”
Tối hôm đó, Nhan Tâm ở lại phủ Đốc quân. Cô lại đến xem căn lầu nhỏ của mình.
Căn lầu nhỏ trang trí h0àn thiện, có một hầu gái chăm sóc, quét dọn, có thêm một người làm vườn chăm sóc sân vườn.
“Qua ngày mai, Thịnh Nhu Trinh gả đi rồi, tâm trạng của phu nhân sẽ tốt lên.” Ban đêm, Trương Nam Thù và Nhan Tâm nằm cạnh nhau trò chuyện, cô ấy nói như vậy.
Nhan Tâm “Phải đó.”
“Trư Trư Nhi, có chuyện này nói cho chị biết.” Trương Nam Thù nói, giọng hơi trầm xuống.
Nhan Tâm “Chuyện gì?”
“Cha tôi và Đốc quân Cảnh đã thành lập liên minh, hai nhà cải tổ một đội quân đồng minh, đóng quân ở nơi giao giới. Sau này là châu chấu trên cùng một sợi dây rồi.” Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm nửa ngồi dậy “Cô sắp về rồi à?”
“Đúng vậy.”
Nhan Tâm từ từ nằm xuống, tɾong lòng nặng̝ trĩu ngàn cân, cô rất không nỡ.
Trương Nam Thù “Lúc tôi mới đến, không nói với ai cả, thực ra tôi rất mong về nhà. Gần hai năm rồi, cuối cùng tôi cũng có thể về, nhưng lại không nỡ.”
Hai năm nay, cô ấy đã bén rễ ở đây.
Căn lầu nhỏ này, người của phủ Đốc quân, cả Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu đều đã đâm rễ sâu vào lòng Trương Nam Thù.
“… Thật tốt, dân chúng hai nơi có thể ổn định mười mấy năm, không cần lo lắng chiến tranh rồi.” Nhan Tâm nói "Nam Thù, cô giúp cha cô làm được một việc lớn. Thật giỏi.”
Trương Nam Thù cười “Chỉ có chị là dẻo miệng.”
Lại nói "Muốn cướp chị đi. Chị the0 tôi về Bắc Thành đi, gả cho anh tôi là xong.”
Nhan Tâm cười “Không sợ A Chiêu nghe thấy đánh cô à?”
“Anh ấy còn không đẹp trai bằng anh hai tôi.” Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm “…”
Hai người không ngủ được mấy, cứ nói chuyện mãi, chuyện gì cũng lôi ra tán gẫu, không hết chủ đề.