⬅ Trước Tiếp ➡

Sau đó Cảnh Nguyên Chiêu làm thành mặt dây chuyền, luôn đe0 trên cổ.
Anh đột nhiên ném nó cho cô.
Khẩu hình khi anh quay đầu lại nói với cô, không ngừng lặp lại tɾong đầu cô “Mau rút lui.”
Khi phu nhân chạy tới bờ sông, bà ấy vội vàng kéo tay Đốc quân “Có chuyện gì vậy?”
Đốc quân ôm lấy vai bà ấy “Đừng vội.”
“Rốt cuộc là sao vậy?”
Trương Nam Thù kéo Nhan Tâm đang sững sờ đến bên cạnh phu nhân, nói rồi cô ấy bật khóc “… Có thể trên xe có thuốc nổ.”
“Cũng có thể trên người cô dâu chính là túi thuốc nổ.”
“Không biết tình hình thế nào, xe rơi xuống sông liền nổ, đang trục vớt.”
Cô ấy khóc không ra hơi.
Nhan Tâm ngược lại ôm lấy cô ấy, rất mơ màng vỗ lưng cô ấy.
Cô nhìn phu nhân, phu nhân cũng nhìn cô.
Cảm xúc tɾong đáy mắt hai người, hoảng loạn đến ngơ ngác, không thực.
Tiếng người, tiếng nước bên tai chồng chéo, tạo nên làn sóng âm thanh hoảng loạn mà ồn ào. Nhan Tâm ở tɾong làn sóng âm thanh đó, bị cuốn về phía trước.
Cô thật sự đi về phía trước mấy bước.
Trương Nam Thù vội vàng kéo cô lại “Chị làm gì vậy? Chị đừng rơi xuống sông, lát nữa lại phải vớt chị.”
Nhan Tâm dừng bước.
Sắc mặt Đốc quân tái mét, đỡ phu nhân, người của phủ Tây cũng lần lượt đến.
Giọng Nhị phu nhân chói tai “Thúc Hồng, đây là sao vậy?”
Cảnh Thúc Hồng càng ngơ ngác hơn.
Anh ta cũng giống như Nhan Tâm, ngây ngốc nhìn mặt sông mà thất thần.
Sự việc quá đột ngột, giống như một giấc mơ, Cảnh Thúc Hồng tự tát mình hai cái.
Anh ta muốn tự đánh thức mình.
Nhị phu nhân thấy vậy giật nảy mình “Con phát điên gì vậy? Rốt cuộc là sao?”
Cảnh Thúc Hồng quay đầu nhìn bà ta, nhưng lại như không nhìn thấy bà ta.
Con hào bảo vệ thành này của Nghi Thành là được sửa lại sau trận lụt trước đây, đã nạo vét bùn, rất sâu, hào bảo vệ thành bảo vệ những căn biệt thự ở đây, rộng năm mươi mét.
Nó nối thẳng ra biển.
Mặt nước nhìn có vẻ yên tĩnh nhưng dòng chảy bên dưới cũng rất xiết.
Các phó quan lần lượt nhảy xuống. Ở nơi cách đó hai mươi mét, tìm thấy nửa thân mình của Thịnh Nhu Trinh.
Lúc vớt lên, Nhị phu nhân sợ đến nôn mửa.
Chân phu nhân Đốc quân mềm nhũn, dù Đốc quân có ôm chặt bà ấy, bà ấy vẫn cứ ngã quỵ xuống, không đỡ nổi.
Nhan Tâm nắm chặt mặt dây chuyền đầu đạn tɾong tay, muốn mình tỉnh táo lại mấy phần.
Đây nhất định là mơ.
Tỉnh lại là tốt rồi, tỉnh lại là không có chuyện gì.
Cảnh Nguyên Chiêu rất đaụ
Anh chắc chắn đã bị thương ở đâu đó, vết thương nóng rát, đau thấu tim.
Có người đang nói chuyện bên tai anh, giọng điệu rất kỳ lạ "Anh ta sẽ chết chứ?"
"Không. Ra biển trước đã, giấu anh ta đi, sau này còn cần dùng đến anh ta."
Ngón tay Cảnh Nguyên Chiêu khẽ động đậy.
"Có vẻ anh ta sắp tỉnh rồi."
"Tiêm cho anh ta một mũi đi."
Một mũi kim tiêm đâm vào da thịt anh, dung dịch thuốc lành lạnh được tiêm vào.
Từ lúc này, Cảnh Nguyên Chiêu không còn nghe thấy gì nữa, cảm giác đau đớn.
Cơ thể anh ngày càng nhẹ bẫng.
Anh mơ hồ nghe thấy âm thanh.
Giọng của Nhan Tâm.
Cô đang la hét thảm thiết.
Cảnh Nguyên Chiêu vội vã chạy về phía trước. Anh chạy như bay, hướng về phía giọng nói của Nhan Tâm đang vang vọng.
Nhan Tâm bị trói lại, toàn thân đẫm máụ
Một người phụ nữ trẻ tuổi cầm dao, rạch lên mặt, lên ngực cô.


⬅ Trước Tiếp ➡