Chương 988
Tiếng kêu gào của Nhan Tâm thê lương thảm thiết.
"Buông ra, buông cô ấy ra " Cảnh Nguyên Chiêu tức đến đỏ mắt.
Anh như một cơn gió xuyên tường mà qua, không để lại chút dấu vết nào.
Cảnh Nguyên Chiêu tức giận đến cực điểm, cố gắng ngăn cản mấy lần nhưng đều không có chút cảm giác tồn tại nào, đối phương vẫn ra sức làm hại Nhan Tâm.
Anh dừng lại.
Người phụ nữ cầm dao là Nhan Uyển Uyển.
Nhan Uyển Uyển là em gái của Nhan Tâm.
Cảnh Nguyên Chiêu bị thương ở Cảng Thành, được A Vân cứụ Nhan Uyển Uyển tự xưng là A Vân, Cảnh Nguyên Chiêu cảm thấy cô ta không giống lắm, nhưng bằng chứng điều tra đều chỉ về phía cô ta.
Anh đã chấp nhận sự thật.
Anh muốn báo đáp Nhan Uyển Uyển. Nhan Uyển Uyển lại muốn gả cho anh.
Lúc đó Cảnh Nguyên Chiêu không quan tâm lắm đến hôn nhân, không có người phụ nữ mình thích, cũng không cảm thấy hôn nhân có gì thần thánh, nên thuận miệng đồng ý.
Sau này anh yêu Nhan Tâm. Khi Nhan Uyển Uyển muốn hại Nhan Tâm, anh đã bắn chết Nhan Uyển Uyển. Anh vì chuyện này còn day dứt một thời gian, sợ sẽ có báo ứng.
Không phải sợ báo ứng lên bản thân mà là sợ liên lụy đến Nhan Tâm.
Bây giờ nhìn Nhan Uyển Uyển cầm dao rạch mặt Nhan Tâm, Cảnh Nguyên Chiêu vô cùng hối hận lúc đó đã cho Nhan Uyển Uyển một cái chết quá thoải mái. Cô ta ác độc như vậy, sao có thể để cô ta chết dễ dàng thế được?
Có lẽ anh là một con ma.
Ma chỉ có thể đứng nhìn, không thể cứu giúp.
"Nhanh lên, có người tới " Giọng một người phụ nữ trung niên vang lên ở cửa "Uyển Uyển, một dao giết chết nó đi."
"Không " Cảnh Nguyên Chiêu muốn lao tới cứu Nhan Tâm.
Đôi tay Nhan Tâm giấu sau lưng, mài đến mức máu thịt be bét, cuối cùng cũng giãy thoát khỏi dây thừng.
Cô đấm vào mắt Nhan Uyển Uyển.
Nhan Uyển Uyển không đề phòng Nhan Tâm toàn thân đầy máu còn có thể phản kháng, bị tấn công liền lùi lại mấy bước, Nhan Tâm cướp được con dao của cô ta.
Cổ họng Nhan Tâm nói không ra lời, vẫn cố hết sức hét lên "Cứu mạng "
"Này " Giọng một cậu bé vang lên bên ngoài.
Cậu bé nói líu lo điều gì đó, rồi hét về phía xa.
Cảnh Nguyên Chiêu nhìn thấy cậu bé. Đó là cậu bé què chân thường xuyên xuấthiện tɾong sân nhà họ lúc anh dưỡng thương. Cậu bé vừa đen vừa gầy, giọng nói vang dội, thường gọi "Chị A Vân".
Mẹ con Nhan Uyển Uyển và Lạc Trúc nhìn thấy cậu bé này, hoảng hốt thất thần, quay người bỏ chạy.
Nhan Tâm kiệt sức, nằm im bất động.
Cậu bé cũng bị bộ dạng của cô dọa cho sợ chết khiếp, lấy hết can đảm cởi dây trói cho cô.
Sau khi Nhan Tâm được cởi trói, chỉ chỉ vào chiếc vali mây của cô ở góc tường.
Cậu bé chạy tới lấy, cô mở ra tìm một lọ thuốc bột, rắc lên vết thương của mình.
Thuốc bột có lẽ rất đau, cô toàn thân run rẩy, mồ hôi vã ra không ngừng.
Nhưng máu đã từ từ cầm lại.
Cậu bé nói chuyện với cô.
Cô yếu ớt "Nói chậm thôi, tôi chỉ có thể hiểu một chút."
Cô lấy từ tɾong vali mây ra một viên kẹo trái cây, đưa cho cậu bé.
Cậu bé chưa từng thấy, lùi lại nửa bước.
"Ăn được." Cô bóc vỏ kẹo.
Một viên kẹo đã ổn định tình bạn của hai người họ.
Cậu bé đi tìm người.