Chương 989
Sau đó có bốn người đến hai ông bà lão sáu mươi tuổi, một người đàn ông trung niên khỏe ma͙nh ba mươi mấy tuổi, một người trẻ tuổi.
Ông lão biết nói tiếng quan thoại, nhưng cũng chỉ biết một chút, lắp bắp hỏi Nhan Tâm "Là cháu gái của Nhan Ôn Lương?"
"Phải."
Họ bàn tán với nhaụ
"Ai làm cô bị thương?"
Nhan Tâm "Em gái tôi."
"Bọn họ đi rồi." Ông lão nói với cô "Chuyện gia đình về tộc giải quyết, không báo quan."
Ông ta hỏi ý của Nhan Tâm.
Nhan Tâm chỉ muốn dưỡng thương cho tốt, gật gật đầụ
Họ dùng xe bò chở cô về trang viên. Có một căn nhà, có lẽ là tài sản riêng của ông nội Nhan Tâm, họ để cô ở đó.
Cảnh Nguyên Chiêu bám sát bên cạnh Nhan Tâm.
Anh nhìn thấy căn nhà.
Là căn nhà anh đã từng ở tại Quảng Thành. Sau này mắt anh khỏi, anh còn quay lại đây tìm A Vân, đáng tiếc A Vân đột nhiên biến mất.
Sau khi Cảnh Nguyên Chiêu gặp Nhan Tâm, đã nhiều lần anh cảm thấy cô rất giống A Vân của anh.
Góc nghiêng, mùi hương của cô đều rất giống.
Hóa ra không phải ảo giác, người sống ở đây chính là Nhan Tâm
Nếu anh cố chấp báo ơn, nhầm Nhan Uyển Uyển thành Nhan Tâm thì sẽ thế nào?
Anh nghĩ đến đây, bất giác rùng mình.
Nhan Tâm được sắp xếp ổn thỏa, có hai người phụ nữ chăm sóc cô mấy ngày, cậu bé què chân bận rộn ra vào, giúp cô lo liệụ
Vết thương của cô không còn chảy máu, cô cố gắng gượng dậy, tự bôi một loại thuốc mỡ.
Sau khi bôi lên, mặt và cổ bị thương của cô đen kịt.
Cảnh Nguyên Chiêu nhìn cô thật sâu, hận không thể để đôi mắt tan chảy trên người cô.
Đây là A Vân
Anh mắt mù tim cũng mù, vậy mà đã nhận nhầm người.
Thuốc Nhan Tâm mang the0 không đủ, cô đưa tiền và đơn thuốc cho cậu bé, nhờ cậu bé đi mua thuốc, rồi tự mình bào chế.
Mười ngày sau, cô gần như có thể tự lo liệu sinh hoạt, hai người phụ nữ chăm sóc cô liền rời đi. Cô đưa cho họ một ít tiền.
Những ngày sau đó, những người phụ nữ này thỉnh thoảng đến thăm cô, hoặc nhờ cậu bé què chân mang ít rau qua cho cô.
Cậu bé què chân gọi cô là chị A Vân, mọi người cũng gọi cô là "A Vân".
Cô định cư ở đây.
Thỉnh thoảng cô còn đến trang khám bệnh cho mọi người, y thuật rất tốt.
Không lâu sau, cậu bé què chân chạy đến tìm cô, rất căng thẳng, nói với cô một tràng líu lo.
Cô vội vàng chạy qua.
Cảnh Nguyên Chiêu nhìn thấy chính mình. Mất máu quá nhiều, nửa sống nửa chết.
Anh bị thuốc nổ làm bị thương, mắt và tai đều hỏng.
Anh không nhìn thấy ai đã cứu mình.
Bây giờ, anh là một con ma, anh đã thấy Nhan Tâm và cậu bé què chân vất vả kéo anh từ dưới sông lên.
Dưới sông có đá rất sắc, cô kéo Cảnh Nguyên Chiêu lên, mu bàn tay bị rạch một đường.
Đá gãy còn sắc hơn dao.
Cô đau đến hít một ngụm khí lạnh.
Cậu bé què chân quan tâm hỏi cô điều gì đó, cô trả lời một câu "Không sao, không sâụ"
Họ giấu Cảnh Nguyên Chiêu tɾong bụi lau sậy ven sông, đợi đến tối mới đẩy xe kéo nhỏ tới, chở anh về.
Cảnh Nguyên Chiêu như một cơn gió, luôn ở bên cạnh Nhan Tâm, nhưng còn yếu ớt hơn cả gió.
Anh nhìn mình bị đưa về sân của Nhan Tâm, cô bảo cậu bé què chân chăm sóc anh, còn cô thì đích thân đến Quảng Thành tìm hiệu thuốc lớn để bốc thuốc.
Cảnh Nguyên Chiêu đi the0 cô.