Chương 991
Ghi chú của tác giả Nam chính không trọng sinh, cũng sẽ không chết. Tôi muốn để anh ấy biết trải nghiệm kiếp trước của nữ chính, nữ chính tự kể không đủ khiến anh ấy chấn̵ động, nên đã thiết lập một thời gian anh ấy linh hồn xuấtkhiếu, linh hồn của anh ấy vượt qua thời không, nhìn thấy kiếp trước của Nhan Tâm.
Đây chỉ là một thiết lập, không phải huyền huyễn cũng không phải hệ thống, không là gì cả. Đợi đến khi anh ấy tỉnh lại, vẫn là câu chuyện nữ chính trọng sinh trạch đâύ, không chuyển sang huyền huyễn cũng không chuyển sang song trọng sinh, thiết lập ban đầu không đổi.
Thiết lập ban đầu không đổi
Nam chính sẽ không chết, xin nhắc lại một lần nữa.
Trương Nam Thù dùng sức véo má cô "Chị không được suy nghĩ lung tung."
Nhan Tâm chớp chớp mắt, nước mắt to như hạt đậu rơi xuống "Nam Thù, có phải tôi đã hại anh ấy không?"
"Không phải." Trương Nam Thù quả quyết nói "Chị cứ khóc một trận đi, đừng kìm nén."
Nhan Tâm khóc một trận nức nở.
Cô khóc đến mức đầu cũng đaụ
Khóc xong, vú nuôi của Trương Nam Thù làm cho cô một bữa cơm ngon.
Nhan Tâm ăn no, tâm trạng khá hơn nhiều, nói với Trương Nam Thù "Tôi qua chỗ mẹ xem sao."
Cô đi thăm phu nhân Đốc quân.
Phu nhân đã hạ sốt, nhưng bà ấy không có tinh thần, thậm chí bà ấy không thể khóc một trận thỏa thích như Nhan Tâm.
"... Mắt sao lại sưng lên thế?" Bà ấy hỏi Nhan Tâm.
Nhan Tâm "Vừa nãy Nam Thù chọc con, con khóc một lúc."
Phu nhân cười cười "Khóc một trận cho thoải mái."
"Mẹ cũng có thể khóc một trận." Nhan Tâm nói.
Phu nhân "Để mẹ chuẩn bị tinh thần."
Lại hỏi cô "Công việc mấy ngày nay xử lý thế nào? Có mệt không?"
"Cũng ổn ạ." Nhan Tâm nói.
Đốc quân trở về phủ.
Mấy ngày nay, nước sông hộ thành đều đã bị rút cạn.
Thi thể của Thịnh Nhu Trinh đã tìm được bảy tám phần, Cảnh Nguyên Chiêu thì sống không thấy người, chết không thấy xác.
Có thể là vụ nổ lúc đó đã gây ra xoáy nước ở sông hộ thành, anh bị sóng nước cuốn đi nơi khác. Nước sông thông thẳng ra sông lớn rồi lại nối ra biển.
Muốn tìm lại anh, hy vọng quá mong manh.
Đốc quân lập tức g͙ià đi mấy tuổi.
Cảnh Nguyên Chiêu là người con trai ông ấy coi trọng nhất, có năng lực, có dã tâm, cũng có uy vọng tɾong quân đội, có thể khiến người khác nể phục.
Trong mắt Đốc quân, con cái của phủ Tây là để nối dõi hương hỏa bên nhà chú, còn Cảnh Nguyên Chiêu mới là người kế thừa y bát của ông ấy.
Không chỉ là người con trai yêu thương nhất mất tích mà còn là người thừa kế cũng không còn.
Chuyện này đả kích Đốc quân vô cùng lớn.
"Cha." Nhan Tâm lùi sang một bên.
Đốc quân gật đầu với cô.
"Hạ sốt rồi." Đốc quân sờ trán phu nhân "Cảm thấy đỡ hơn chút nào không?"
"Đỡ nhiều rồi."
"Có muốn ăn gì không?" Đốc quân hỏi bà ấy.
Phu nhân nói "Muốn ăn chút gì đó thanh đạm."
Nhan Tâm liền nói "Mẹ, con ra ßếp dặn một tiếng."
Phu nhân gật đầụ
Lúc Nhan Tâm rời đi, Đốc quân nhìn the0 bóng lưng cô.
Phu nhân "Sao vậy?"
Đốc quân "Không có gì. Bà mau khỏe lại, A Chiêu sẽ về thôi."
Phu nhân gật đầụ
Đốc quân còn đi tìm người, còn có quân vụ, còn phải tiếp đãi đặc phái viên của Trương soái bên Bắc Thành, ông ấy rất bận rộn.
"Phủ Tây nói gì với ông ấy à?" Phu nhân khẽ nhíu mày "Có phải nói xấu Châu Châu Nhi không?"