Chương 992
Không phải bà ấy tự nhiên suy đoán mà là bà ấy quá hiểu Hạ Mộng Lan.
Cơ hội tốt thế này, Hạ Mộng Lan sao có thể không châm ngòi?
Đốc quân một mình đến thư phòng bên ngoài ngồi.
Phu nhân đoán không sai, Hạ Mộng Lan quả thực đã nhắc đến Nhan Tâm.
"... Lần trước đạo trưởng Tiêu Vân nói nó là yêu nghiệt. Kết quả Tiêu Vân thất bại, chắc chắn là đạo hạnh của nó cao hơn. Nó tà môn lắm, không may mắn." Hạ Mộng Lan nói với Đốc quân.
Đốc quân bất giác nhíu mày.
Con gái ông ấy là Cảnh Phỉ Nghiên ở bên cạnh, lập tức ngăn cản Hạ Mộng Lan "Mẹ, lúc này phu nhân chỉ có chị Nhan Tâm, đừng nói mấy lời này nữa "
Hạ Mộng Lan không chịu bỏ qua "Chẳng lẽ mẹ nói sai à? Nhà mẹ đẻ nó sa sút thảm hại, nhà chồng hình như chết sạch cả nhà rồi."
Cảnh Phỉ Nghiên cao giọng "Mấy lời đồn nhảm này, không phải là điều mẹ nên nói Dù không sai, chẳng lẽ nên nói vào lúc này sao?"
Đốc quân nhìn con gái út, không nói gì.
Giọng Hạ Mộng Lan dịu xuống "Tôi lỡ lời thôi."
Đốc quân thấy bà ta lại chịu im, hơi ngạc nhiên.
Vẫn là con gái út có cách trị Hạ Mộng Lan.
Ông ấy nói "Trong nhà xảy ra chuyện thì nên đoàn kết lại. Hòa thuận mới thịnh vượng."
Hạ Mộng Lan hiếm khi ngoan ngoãn "vâng" một tiếng.
Trên đường trở về, tai Đốc quân cứ vang lên lời của Hạ Mộng Lan "Nhà chồng nó chết sạch cả nhà rồi."
"Tiêu Vân nói nó là yêu nghiệt."
L ng ngực Đốc quân tắc nghẽn.
Ông ấy vốn không nên tin vào tà ma, nhưng lại...
"Chiếc xe cưới đó chắc chắn có vấn đề. Thịnh Nhu Trinh bị cấm túc, cô ta không thể sắp xếp được màn này. Chính là có người khác bày bố."
"Không sớm không muộn, lại đúng vào lúc này, nhà cửa bất an."
Nhan Tâm đã giúp Cảnh gia rất nhiềụ
Cô đã cứu mạng Cảnh Nguyên Chiêu và Thịnh Viễn Sơn, cô cũng đã nhiều lần bày mưu tính kế cho phủ Đốc quân, tránh được mấy tai họa lớn.
"Có phải bản thân cô quá quý giá nên Cảnh gia không gánh nổi cô không?" Đốc quân Cảnh đột nhiên nghĩ.
Khương gia đã không gánh nổi.
Có những người mệnh số cực kỳ quý, không phải người thường có thể kham nổi. Người ở bên cạnh họ, phần lớn sẽ gặp tai ương vì họ, nên bậc đế vương mới "xưng cô gọi quả".
Đốc quân nghĩ đến đây, bất giác rùng mình.
Ông ấy là một tướng lĩnh giữ thành, không có dã tâm đặc biệt lớn.
Ông ấy thực sự có chút sợ hãi.
Đốc quân không dám nói suy nghĩ của mình cho phu nhân biết.
Bây giờ, bề ngoài trông phu nhân có vẻ trấn tĩnh, nhưng nội tâm đã sụp đổ, Nhan Tâm là trụ cột tinh thần duy nhất của bà ấy.
"... Tìm cơ hội, đưa nó ra nước ngoài học." Đốc quân nghĩ.
Nhan Tâm là một người con gái nuôi tốt, Đốc quân vẫn rất thích cô, cũng coi trọng cô, càng công nhận công lao của cô.
Nhưng lại không cho rằng cô thích hợp làm con dâụ
Ông ấy thở dài thườn thượt. Nghĩ đến Cảnh Nguyên Chiêu, Đốc quân bất giác rơi lệ. Ông ấy thật sự g͙ià rồi, biến cố lớn thế này ông ấy không chịu nổi.
Ngày mười bảy tháng sáu, hôm nay thời tiết hiếm khi đẹp. Mấy hôm trước đã mưa ba ngày, sáng sớm se se lạnh, không khí tɾong lành.
Người của Trương gia đã đến.
Trương Nam Thù ra ga tàu đón anh hai của cô ấy.