Lúc này, Khương Thiện Vũ cùng Ôn Lệ Nhi không hẹn mà cùng đi tới.
Hai đôi mắt đều tập trung trên mặt Ôn Đề Nhi, không có ai muốn quan tâm người đàn ông kia là ai.
Ôn Lệ Nhi vui sướng khi người gặp họa: “Ôn Đề Nhi, cô có biết xấu hổ hay không, tháng sau là gả cho Thiện Vũ rồi, nhưng mà cô lại làm ra loại chuyện đê tiện đến mức này!”
“Đề Nhi, cô là cái đồ phụ nữ đê tiện không biết xấu hổ, còn không mau đứng lên!” Khương Thiện Vũ tức giận đến run lên, giơ tay muốn kéo người.
Kiều Thừa Huân đen mặt, đôi mắt vốn lạnh lùng nay càng lạnh thêm: “Ai cho các người cái quyền xông vào phòng tôi thế?” Lạnh lẽo đến đến xương, giận mà không quá mức.
Nghe Kiều Diêm Vương tức quát nhẹ, suy nghĩ của Ôn Đề Nhi dần dần bình tĩnh lại, vẫn không nhúc nhích nằm chờ trò hay trình diễn.
Một màn này, tạm thời cô không muốn xen vào, trước nhìn xem Kiều Diêm Vương có phản ứng gì.
“Trời ạ…” Rốt cuộc có người tinh mắt nhận ra thân phận của anh: “Tôi nhìn thấy cái gì đấy, anh ta không phải là Kiều Thừa Huân sao?”
“A a a a…… Thật sự là Kiều Thừa Huân! Thần Tài số một của thủ đô - Kiều Thừa Huân!”
“Trời ạ, tại sao Kiều Thừa Huân lại ở chỗ này??”
“Nói như vậy, người cùng Ôn Đề Nhi làm loạn, chính là Kiều Thừa Huân...?”
“Ha ha…… Anh ấy chính là Kiều Thừa Huân, đàn ông cái nỗi gì chứ, nếu là tôi, tôi cũng sẽ không chọn cậu Khương đâu, Kiều Thừa Huân là thần tượng của tôi, dù có nằm mơ tôi cũng muốn lên giường với anh ấy.”
“Tôi cũng thế! Anh Kiều tốt hơn cậu Khương nhiều, dù sao người ta cũng là Thần tài số một của thủ đô, lại vô cùng đẹp trai, cậu Khương làm sao so được với anh ấy chứ.”
Nghe những lời so sánh như vậy, khuôn mặt Thiện Vũ lập tức tối sầm lại.
Ôn Lệ Nhi giật mình đến mức không nói nên lời, kinh ngạc nhìn người đàn ông đang nằm trên giường, nửa thân trên để trần, nửa thân dưới bị chăn che khuất.
Trên sống lưng của anh ẩm ướt mồ hôi, làn da màu đồng quyến rũ, khiến cơ thể cường tráng của anh càng thêm gợi cảm mê người, ánh mắt thâm thúy lạnh lẽo, trong mắt hơi hiện lên vẻ tức giận.
Khí thế mạnh mẽ, khuôn mặt tuyệt mỹ, dáng người hoàn hảo... Phụ nữ khắp thủ đô không có ai không biết anh, thật sự là Thừa Huân!
Không có khả năng……
Rõ ràng cô ta đã gọi người đưa Ôn Đề Nhi đến phòng 1607, vì sao Kiều Thừa Huân lại ở phòng này? Rốt cuộc là xảy ra vấn đề ở chỗ nào?
Không, hiện tại quan tâm đến điều này làm gì, cho dù có là thần tài số một thủ đô Kiều Thừa Huân thì sao chứ?
Hôm nay cô ta nhất định phải khiến cho Ôn Đề Nhi thân bại danh liệt, như vậy, cô ta mới có thể danh chính ngôn thuận gả cho Thiện Vũ.
“Anh Kiều, anh mau mặc quần áo vào đi, tôi muốn dạy dỗ em gái hư hỏng của mình, đến anh mà cô ta cũng muốn quyến rũ, không biết trước đây đã lên giường với biết bao nhiêu người đàn ông, thật sự là quá mất mặt...!”
Kiều Thừa Huân nghe thấy giọng nói ồn ào phiền phức đó, liền quát khẽ một tiếng: “Cút đi!”
Giống như điên cuồng, mang theo lực chấn áp không thể kháng cự, rõ ràng khiến cho lời nói độc ác Ôn Lệ Nhi ngưng bặt.
Cơ thể Ôn Lệ Nhi cứng đờ, không dám mở miệng, một số ít những người nhát gan trong phòng cũng bị dọa chạy.
Khương Thiện Vũ và Ôn Lệ Nhi cũng xem như là người từng trải qua nhiều chuyện lớn, mặc dù chịu đựng sức áp bách, nhưng vẫn chưa rời đi.
Ánh mắt Kiều Thừa Huân đông lại, trầm giọng nói: “Hai người muốn tôi tự mình mời ra ngoài?”
Khương Thiện Vũ nhìn cô gái nhắm mắt không nói chuyện trên giường, mặc dù kiêng kị Kiều Thừa Huân, nhưng vẫn đứng đó muốn người: “Anh Kiều, tôi muốn đưa vợ chưa cưới của mình đi, mong anh thông cảm cho.”
Nghe anh ta nói như vậy, Ôn Đề Nhi từ từ mở mắt, lạnh nhạt liếc mắt nhìn Khương Thiện Vũ.
Hiện tại bà đây là người của anh Kiều
Vợ chưa cưới?
Đừng quá hài hước như vậy chứ? Từ đầu đến cuối, cô chưa từng chấp nhận mối hôn sự này.
Nếu hiện tại đã xảy ra chuyện như vậy, cô cũng không cần phải giấu giếm, giả vờ nữa: “Anh Thiện Vũ, thôi bỏ đi, hiện tại em đã là một người đê tiện không biết xấu hổ, chị hai mới là vợ hiền dâu đảm mà anh muốn cưới.”
Chị hai cô mất công tính kế, chẳng qua cũng chỉ là muốn cô thân bại danh liệt, đồng thời có thể hợp lý cướp đi Thiện Vũ, vẻ vang gả vào nhà họ Khương.
Thật mẹ nó buồn cười, ai muốn gả đến nhà họ Khương chứ!
Khương Thiện Vũ tức giận: “Đề Nhi, sao cô lại nói như thế được, mau mặc quần áo vào, theo tôi về gặp người lớn, chuyện này để bọn họ quyết định.”
Ôn Đề Nhi nghe vậy vô thức cười lạnh, giống như phù thủy, cả người đầy tà khí, hình tượng cô gái ngoan ngoãn lập tức sụp đổ.
Việc đã đến nước này, nước đổ khó hốt, không bằng trực tiếp nói ra: “Khương Thiện Vũ, đừng có nhắc người lớn gì đó với tôi, tại sao vận mệnh của bà đây lại phải nghe theo lời sắp xếp của hai ông bà già kia chứ, anh muốn tìm người liên hôn thương mại, vậy thì tìm người đẹp hoàn hảo bên cạnh anh kia kìa. Hiện tại bà đây là người của anh Kiều, không muốn chơi trò gia đình với mấy người nữa, mau cút đi!”
Lời này vừa nói ra, cả Khương Thiện Vũ và Ôn Lệ Nhi đều sợ ngây người.
“Cô... Cô…” Khương Thiện Vũ nói liền hai tiếng “cô” vẫn không nói được thành câu.
Ôn Lệ Nhi tức giận mắng: “Ôn Đề Nhi, sai cô lại dám nói những lời bất hiếu như vậy, tôi phải về nói cho cha biết, để ông ấy đuổi cô ra khỏi nhà!”
Ôn Đề Nhi lạnh nhạt “a” một tiếng, vươn tay làm động tác mời: “Xin cứ tự nhiên.”
Ai không biết còn tưởng rằng, cô tuyên bố mình là người phụ nữ của Kiều Thừa Huân.
“Cô!” Ôn Lệ Nhi nghẹn ra một tiếng, trong mắt hừng hực lòng đố kị, rất muốn chặt đứt cánh tay kia của Ôn Đề Nhi.