Ôn Đề Nhi đáng chết, rốt cuộc cô ta dẫm phải vận cứt chó gì, vậy mà lại bò lên được giường của Kiều Thừa Huân!
Hiện tại tất cả mọi người đều biết Ôn Đề Nhi là người phụ nữ của Kiều Thừa Huân!
A a a! Tức chết mất!
Khương Thiện Vũ mất hết mặt mũi, vội vàng kéo Ôn Lệ Nhi: “Lệ nhi, Đề Nhi đã không còn là Đề Nhi mà chúng ta quen nữa, chúng ta đi thôi.”
“Dạ!” Ôn Lệ Nhi gật đầu, theo anh ta rời đi.
Cuối cùng trong phòng chỉ còn đôi nam nữ trần trụi nhìn nhau.
Ôn Đề Nhi vừa mới thả lỏng tinh thần lập tức lại căng thẳng, hai tay cô nắm chặt lấy áo sơmi che trước ngực: “Anh Kiều, làm phiền anh đứng lên có được không? Nặng muốn chết.”
Ánh mắt lạnh lùng của Kiều Thừa Huân hơi trầm xuống, nhìn chằm chằm khuôn mặt đỏ ửng của cô, khóe miệng cong lên thành một nụ cười tà mị.
“Hiện tại cô đã là người phụ nữ của tôi, vui vẻ không?”
Ôn Đề Nhi căng thẳng, vô thức duỗi tay đẩy anh, không may mắn là, nơi cô đặt tay đến, chính là cơ bụng rắn chắc của anh.
Cứng quá!
Ôn Đề Nhi sợ tới mức rụt tay lại, khuôn mặt nhỏ nhắn lại càng đỏ hơn, ngượng ngùng chuyển ánh mắt, không dám nhìn thẳng anh: “Vừa rồi là tôi muốn lấy lại mắt mũi nên mới nói như vậy thôi.”
Cơ bụng gợi cảm rắn chắc của Kiều Thừa Huân vô tình bị cô đụng vào, truyền đến cảm giác tê dại, dục vọng khó khăn lắm mới kiềm nén được, ngay lập tức lại bốc lên.
Đáng chết... Người phụ này đang đùa với lửa!
Cảm giác được cơ thể của người đàn ông phía trên trở nên cứng ngắc, Ôn Đề Nhi mơ hồ có một dự cảm không tốt, theo bản năng lại đẩy anh ra một lần nữa, muốn rời khỏi dưới người anh.
Không cần biết anh là Diêm Vương hay Thổ Địa, Ôn Đề Nhi dùng sức đẩy anh: “Tôi muốn đứng lên, anh mau tránh ra…”
Trước mắt cô bỗng nhiên tối sầm, Kiều Thừa Huân cúi người, ghé sát bên tai cô: “Cô có biết, một số chỗ trên cơ thể đàn ông không thể tùy tiện chạm vào hay không?”
Phụ nữ nhà họ Ôn, đều là “phóng khoáng” như vậy à?
Gặp nguy hiểm!
Chân mày Ôn Thi Thi nhíu chặt, cảm giác nguy hiểm sinh ra liên tụ, hai tay không tự chủ được để ở lồng ngực anh, muốn đẩy anh ra: "Anh Kiều, xin anh đừng như vậy!"
"Ha...” Kiều Thừa Huân lạnh lùng rên lên một tiếng, cô gái này vẫn còn chống cự, nửa nghênh đón nửa giãy giụa, ở trong mắt của anh, thật là nực cười, không để ý đến lời “cầu xin tha thứ” của cô.
Ôn Đề Nhi chật vật lấy lại lý trí, trong lòng biết với tình huống hiện tại, cô càng giãy giụa thì ngược lại càng gợi lên khát vọng nguyên thủy của đàn ông, không bằng trước tiên ép mình tỉnh táo trước!
"Anh Kiều, tôi muốn... đi vệ sinh một chút..."
"Hả?" Người đàn ông dừng lại một chút.
Âm cuối cố ý kéo dài, mang theo một loại quyến rũ khiến phụ nữ khó có thể kháng cự.
Trong lòng Ôn Đề Nhi vui vẻ, anh quả nhiên đã ngừng lại, tiếp tục giả vờ đáng thương: "Tôi vừa mới uống hơi nhiều, nếu anh không cho tôi đi vệ sinh, rất có thể sẽ khiến anh bị bẩn đấy, thật đó!"
Kiều Thừa Huân hơi nhíu mày, tuy anh liếc mắt một cái là có thể thấy ngay cô đang diễn trò, nhưng phản ứng của cơ thể anh đã bị cô khóe léo mượn cớ mà dập tắt rồi.
Người đàn ông từ từ rút khỏi người cô gái, nguy cơ thoáng chốc được dừng lại.
Ôn Đề Nhi liền lăn một vòng nhảy xuống giường, tay chân luống cuống nhặt lấy quần áo của mình, chạy trốn vào phòng tắm, đóng chặt cửa lại.
Kiều Thừa Huân không nhanh không chậm xuống giường, nhặt quần lên, mặc vào... nhìn thoáng qua chiếc áo sơ mi trắng bị cô làm nhăn nhó, cuối cùng cũng không mặc lên, để trần nửa người trên.
Trong phòng tắm bỗng nhiên truyền ra tiếng nước chảy.
Kiều Thừa Huân hơi nghiêng đầu, nhìn về phía cửa phòng tắm, khóe môi khẽ cong lên tà mị.
Thì ra cô nói buồn đi vệ sinh là kế hoãn binh, thực là một cô gái thông minh.
Chỉ tiếc, đây không phải là một ý kiến hay, khát vọng anh dấy lên, đã tạm thời dìm xuống.
Khoảng hơn nửa giờ, Ôn Đề Nhi cẩn thận bước ra ngoài.
Người đàn ông thon dài đứng cạnh cửa sổ ngắm cảnh, nửa người dưới đã ăn mặc chỉnh tề, nhưng nửa trên thì để trần.
Xem ra, Kiều Thừa Huân đã quản tốt nửa người dưới rồi.
An toàn...
Ôn Đề Nhi khẽ thở phào một cái, mở cửa đi ra ngoài, lại không dám tới gần Kiều Thừa Huân, dịch bước chân về phía cửa.
Kiều Thừa Huân bỗng nhiên xoay người, thấy cô đi tới cửa, rõ ràng là đang cố ý, đôi mắt lạnh lùng nhanh chóng trầm xuống.
Cô muốn đi?
Còn tưởng rằng cô sẽ tiếp tục leo lên giường với anh chứ, xem ra là anh nghĩ lầm rồi, trầm giọng nói: "Không còn chuyện gì muốn nói sao?"
Ôn Đề Nhi cười khan: "Haha... anh Kiều, mọi người đều đã là người trưởng thành, chẳng qua là gặp dịp thì chơi, mỗi người đều vui vẻ!"