Chương 14
việc, bận rộn từ sáng sớm đến tối muộn.
Con trai Tùng Dung không thích Tô Mạt, có lẽ nó chê cô ăn mặc quê mùa, khác xa mẹ nó.
Trẻ con chính là hình ảnh thu nhỏ của người lớn.
Bọn chúng biểu đạt rất trực tiếp thích giàu chê nghèo, chú trọng ngoại hình.
Hiện thực cuộc sống truyền khiến chúng nghĩ nghèo khó chính là tội lỗi.
Con trai Tùng Dung không thích Tô Mạt đến trường đón nó, vì nó cảm thấy mất mặt.
Gặp bạn bè, nó giới thiệu Tô Mạt là ô sin nhà nó.
Cô không biết lái xe, chỉ biết làm việc nhà.
Tô Mạt đương nhiên không so đo với thằng bé.
Nó không phải con trai cô, nên cô không nghĩ đến chuyện làm thế nào giáo dục nó.
Nhưng thằng bé ngày càng hỗn láo, suốt ngày càu nhàu trách mắng cô.
Tô Mạt cuối cùng không chịu đựng nổi, lên tiếng dạy bảo thằng bé ở trên đường khi cô đi đón nó "Bây giờ cô vứt cháu ở ngoài đường, cháu chẳng có gì cả.
Mẹ cháu không tìm thấy cháu, cháu cũng không có cơm ăn, không có tiền mua quần áo và đồ chơi, chỉ có thể chờ chết đói chết khát, cuối cùng bị đám ăn mày bẻ gãy tay, ném ra đường đi xin ăn.
Rời khỏi mẹ cháu, cháu chỉ là một kẻ bần cùng.
Cô nghèo nhưng cô vẫn có năng lực kiếm tiền, cháu có khả năng đó không?" Thằng bé vừa khóc vừa rủa Tô Mạt.
Cô nghiến răng để nó một mình trên đường phố, còn cô trốn vào một góc, âm thầm theo dõi, đề phòng thằng bé xảy ra chuyện.
Thằng bé òa khóc trên đường phố vắng người vào lúc chạng vạng.
Nó rất sợ hãi, nó tìm mãi mà không biết đường về nhà.
Đến khi Tô Mạt xuất hiện, thằng bé trở nên ngoan ngoãn vô cùng.
Sau giây phút kích động, Tô Mạt bắt đầu hối hận.
Thằng bé tất nhiên sẽ kể cho Tùng Dung nghe chuyện xảy ra ngày hôm nay, Tô Mạt chuẩn bị sẵn tâm lý bị đuổi việc.
Nhưng vài ngày sau, Tùng Dung vẫn như không có chuyện gì xảy ra.
Lúc cần nổi nóng thì nổi nóng, lúc cần khắt khe thì khắt khe như thường lệ, chị ta không nhắc một từ đến con trai.
Trước mặt Tô Mạt, thằng bé ngày càng dễ bảo, hai cô cháu dần chung sống hòa bình.
Tô Mạt bắt đầu phụ đạo thằng bé làm bài tập, cuối tuần dẫn nó đi công viên chơi, hoặc dạy bảo nó biết tiết kiệm lễ phép.
Về việc này, Tùng Dung không phát biểu ý kiến, mà gần như giao con trai cho Tô Mạt.
Tùng Dung làm lãnh đạo cấp trung tại một công ty điện tử tương đối lớn, công việc vô cùng bận rộn.
Có lúc chị ta đi làm về muộn, Tô Mạt phải ở lại nhà chị ta, kiểm tra bài tập, cho con trai chị ta lên giường đi ngủ.
Mặc dù vượt quá thời gian làm việc theo thỏa thuận nhưng Tùng Dung giả câm giả điếc trước việc tăng lương.
Tô Mạt ngại đưa ra yêu cầụ Cô là người lương thiện, mỗi lần bắt gặp bộ dạng mệt mỏi tiều tụy của Tùng Dung khi đi làm về muộn, cô lại nghĩ Tùng Dung cũng là bà mẹ độc thân như cô, lời muốn nói đến miệng lại nuốt xuống cổ họng.
Dần dần, Tô Mạt cảm thấy mình tê liệt, đến mức thể lực cạn kiệt.
Tuy nhiên, cô không có thời gian thấm thía cảm giác mệt nhọc đó.
Cô nhớ có người từng nhận xét về cô như sau "Tô Mạt, cô là người có sức chịu đả kích rất kém trong khi độ nhẫn nại cực lớn.
Vì vậy cô luôn bị người khác bắt nạt mà không biết bắt nạt người khác." Càng nghĩ Tô