⬅ Trước Tiếp ➡

Tô Mạt khách sáo hay muốn lấy lòng ai, mà cô vui vẻ tự nguyện làm việc đó.
Tô Mạt đầu tắt mặt tối nên cảm thấy mệt mỏi, nhưng cô không cho rằng người xung quanh cô ngày càng lười nhác là một vấn đề, cũng không cảm thấy thái độ hà khắc của Tùng Dung là đáng ghét.
Cô dựa vào bọn họ để nuôi sống mình và con gái, khiến bố mẹ vui mừng.
Thậm chí cô còn cảm kích bọn họ.
Nhận tiền của người khác thì phải làm việc, chủ mướn có quyền khắt khe, hơn nữa là việc chăm sóc trẻ con, công việc này càng không thể sơ suất.
Tùng Dung vô cùng coi trọng cậu con trai bảy tuổi của chị ta, đến mức cảm thấy căng thẳng.
Cô phải nhớ thời gian biểu lúc nào ăn cơm, lúc nào ăn hoa quả và uống sữa, lúc nào lên giường đi ngủ.
Thậm chí bữa tối có tiêu chuẩn riêng về độ mặn nhạt và hàm lượng dầu muối...
Ban đầu, Tô Mạt không tán thành cách nuôi dạy của Tùng Dung.
Cô cũng là người mẹ, từng trải qua giai đoạn lúc nào cũng lo lắng và bảo vệ.
Nhưng cô không ngờ Tùng Dung trong phương diện này lại tỏ ra quá bảo thủ.
Đối với lời góp ý dè dặt của Tô Mạt, Tùng Dung khịt mũi khó chịu, chị ta nói "Nó là con tôi, tôi có quyền bắt nó sống theo cách mà tôi cho là khỏe mạnh.
Nếu nó có thể uống nước trắng thì đừng đưa nó nước hoa quả.
Tốt nhất không ăn đồ ngọt, cấm chỉ kẹo hay sô cô la.
Vị chua là vị chua, vị đắng là vị đắng, đừng bao giờ bỏ đồ ngọt lẫn vào để khiến thằng bé thèm ăn kẹo." Thỉnh thoảng thưởng cho cậu bé cốc nước hoa quả, trên gương mặt nó lộ vẻ si mê và thèm thuồng.
Đó là biểu cảm mà con người bộc lộ khi thuận theo ham muốn của bản thân.
Tô Mạt rất không tán thành phương thức giáo dục này.
Trẻ con rồi cũng sẽ có ngày trưởng thành, rời khỏi tòa lâu đài kính.
Nó sẽ phát hiện thứ bạn cho nó không phải là tất cả.
Đầu óc nó có thể trở nên mê muội bởi cám dỗ bủa vây, thậm chí đánh mất khả năng tự kiềm chế vốn rất mỏng manh của mình.
Tô Mạt đột nhiên nghĩ đến bản thân.
Nếu nói tình yêu là nước hoa quả, vậy thì một số người chính là đứa trẻ chưa uống đủ nước hoa quả.
Cô và Đồng Thụy An quen nhau gần mười năm, trong thời gian yêu nhau, không có người thứ ba.
Nhưng tình cảm mãnh liệt cũng sẽ có ngày tàn phai, những vụn vặt của hiện thực cuộc sống như cơn sóng dồn dập tấn công, khiến bọn họ không có sức lực hoặc không muốn chống đỡ.
Tô Mạt chưa bao giờ có ý định che giấu cuộc hôn nhân thất bại của mình.
Thực tế, dù muốn cô cũng chẳng thể giấu giếm, bởi con người trong xã hội ngày nay đã sớm luyện thành "hỏa nhãn kim tinh", dễ dàng nhìn thấu chuyện riêng tư của người khác.
Mặc dù tiếp xúc không lâu, Tùng Dung đã nắm đại khái quá khứ của cô.Tùng Dung đưa ra nhận xét "Cô nên học tập Mạc Úy Thanh." Tô Mạt không hiểu "Học gì cơ?" Tùng Dung mỉm cười khi thấy bộ dạng ngây ngốc của Tô Mạt "Học cách hầu hạ đàn ông." Tô Mạt tỏ ra không vui "Tại sao tôi phải học điều đó?" Tùng Dung nói một câu trúng chỗ hiểm "Bởi vì cô yếu thế." Tô Mạt không có cách nào phản bác.
Bây giờ cô ở dưới đáy tầng xã hội, hiện thực bày ra trước mắt, cô không thể mạnh mồm.
Tô Mạt im lặng, đem tất cả năng lượng vào công


⬅ Trước Tiếp ➡