⬅ Trước Tiếp ➡

Tùng Dung mời cô đến công ty chị ta làm việc.
Ông Chung rất vui mừng "Cuộc sống của cháu ở đây ngày càng tốt đẹp, cậu mới có thể ăn nói với bố mẹ cháụ" Ông dặn dò Tô Mạt "Người như Tùng tiểu thư chính là quý nhân trong số mệnh của cháụ Cháu phải ghi nhớ, sau này gặp người chịu dìu dắt cháu, cháu nhất định phải quý trọng duyên phận, nắm chắc cơ hội và biết cảm ơn bọn họ." Buổi tối, ông Chung tiết lộ tin tức với cả nhà.
Tô Mạt xin lỗi vì không thể tiếp tục ở lại nhà xưởng giúp đỡ cậụ Bà mợ cười nói "Cháu đừng nghĩ ngợi nhiều, trước khi cháu đến đây cậu mợ cũng sống như vậy.
Cháu không làm thì nhà xưởng vẫn thế, công việc không nhiều hơn cũng chẳng ít đi.
Vì vậy cháu có ở hay không chẳng can hệ gì, cậu mợ còn có thể bớt trả lương một người, cháu nói có đúng không?" Ông Chung vội tiếp lời "Mợ cháu không biết ăn nói.
Ý của bà ấy là cháu khỏi cần lo lắng cho cậu mợ, cứ làm tốt công việc của mình là được." Bà mợ không hài lòng "Chỉ có ông biết ăn nói." Tô Mạt vội vàng đi gặp Tùng Dung xác nhận công việc.
Suy tính đến vấn đề chỗ ở sau này, cô lại quay về nhà xưởng tìm bà mợ, hỏi xem có thể nộp tiền ăn ở hàng tháng, khoản trước đây được tính cả vào lương.
Bà mợ cười nói "Cháu nhớ nhầm rồi, mợ thu tiền ăn của cháu lúc nào?
Chẳng phải cháu ăn chung với nhà cậu mợ hay sao?" Tô Mạt vội lên tiếng "Trước đây không nộp, bây giờ cháu sẽ nộp nhiều một chút, ăn uống không của nhà cậu mợ cháu cũng rất ngại." Bà mợ cười cười "Chúng ta là người nhà, cháu còn khách sáo gì chứ.
Cháu muốn nộp tiền ăn ở cũng được, coi như cậu mợ giúp cháu để dành." Tô Mạt sắp xếp ổn thỏa một số việc vụn vặt, miễn cưỡng thở phào nhẹ nhõm.
Trước khi đi công ty làm việc, cô lại mời cả nhà cậu mợ ra nhà hàng ăn một bữa.
Tô Mạt đi làm với tâm trạng vui mừng và háo hức, nhưng khi tiếp xúc công việc mới, cô không tránh khỏi thất vọng.
Nơi cô làm việc là nhà kho nằm sau tòa cao ốc văn phòng.
Công việc của cô là điều phối nhà kho, chủ yếu phụ trách kiểm hàng, viết phiếu kho, đóng xe...
Nhà kho có khá đông công nhân viên, trong đó gồm một quản đốc tầm bốn mươi tuổi, một người công nhân hơn năm mươi tuổi họ Lý, còn lại đều là thanh niên ngoài hai mươi.
Nhìn thấy Tô Mạt, người quản đốc mở miệng "Ôi giời, sao lại để đàn bà vào đây, toàn là công việc chân tay nặng nhọc, đâu phải là chỗ dành cho phụ nữ?" Người bên cạnh nói nhỏ "Hình như do giám đốc Tùng giới thiệu, là họ hàng của chị ấy thì phải." Người quản đốc "ờ" một tiếng, chăm chú quan sát Tô Mạt, ánh mắt tương đối hòa nhã.
Ban đầu, Tô Mạt làm công việc kiểm tra sản phẩm bị trả lại sửa chữ hay điền phiếu chi tiết, không đến nỗi vất vả.
Nhưng việc điều phối nhà kho, người quản đốc giao cho Lão Lý và một thanh niên phụ trách.
Ông ta đưa ra lý do Tô Mạt không nắm rõ tình hình.
Người đàn ông đảm nhận công việc điều phối cùng Lão Lý họ Ngưu, nghe nói là cháu họ của quản đốc.
Tên này trước đây lái xe nâng, từ lúc được chuyển sang làm công việc điều phối thường có biểu hiện đứng trên đầu người khác.
Hắn luôn vênh váo chỉ huy công nhân, lúc nói chuyện thường nhăn mũi.
Đám


⬅ Trước Tiếp ➡