⬅ Trước Tiếp ➡

công nhân thấy chướng mắt, đặt cho hắn biệt danh "Ngưu mũi tó.
"Ngưu mũi tó thường xảy ra sai sót trong công việc.
Lão Lý rất bất bình nhưng không dám chê trách thẳng thừng.
Có mấy ngày hắn xin nghỉ, bảo Tô Mạt đi giúp đỡ.
Tô Mạt vốn là người cẩn thận nghiêm túc lại có trí nhớ tốt, kiểm hàng viết phiếu đâu vào đấy,chỉ sau một thời gian ngắn đã quen việc, phối hợp với Lão Lý rất ăn ý.
Quản đốc cũng nhìn ra nhưng không tiện nói nhiềụ Khi Ngưu mũi to quay về, ông ta mắng hắn "Anh cứ cà lơ phất phơ đi, người ta đã làm hết công việc của anh.
Mẹ nó, anh không cẩn thận bị đuổi việc thì đừng có trách " Ngưu mũi to bị quở trách, ghi hận trong lòng, hắn tìm cơ hội trả thù Tô Mạt.
Một ngày, quản đốc sai Tô Mạt đi vào góc nhà kho kiểm kê điện thoại di động tồn kho.
Tô Mạt bận rộn từ sáng sớm đến trưa, các đồng nghiệp đều đi căng tin ăn cơm, xung quanh không một bóng người.
Ngưu mũi to đột nhiên xuất hiện, đè Tô Mạt xuống thùng hàng sau lưng.
Tô Mạt không kịp phòng bị, hét lên một tiếng.
Ngưu mũi to bịt miệng cô "Cô có giỏi thì phản kháng đi, giỏi đến mấy cô cũng chỉ là đàn bà." Nói xong, hắn giơ một tay nắn bóp người Tô Mạt.
Tô Mạt sợ đến mức đầu óc quay cuồng.
Cô chỉ biết vùng vẫy đẩy người đàn ông trước mặt, nhưng cử chỉ của cô càng kích thích đối phương.
Hắn càng ghì chặt người cô.
Tô Mạt nhất thời gọi trời không thấu, gọi đất không linh, cô vừa tức giận vừa xấu hổ, đến mức nước mắt trào ra khóe mi.
Đang trong lúc tuyệt vọng, đột nhiên có người lên tiếng "Anh Ngưu, anh điên rồi, người của chị Tùng anh cũng dám động đến.
Để chị ấy biết được, anh sẽ không xong đâụ" Ngưu mũi to lập tức dừng động tác.
Hắn đờ ra một giây, rời khỏi người Tô Mạt "Không có gì, tôi chỉ đùa thôi mà..." Nói xong, hắn liền chạy mất.
Tô Mạt run cầm cập đứng dậy, hai tay ôm trước ngực.
Cô như con cá bị người khác vớt lên bờ, toàn thân mất hết sức lực, chưa kịp hoàn hồn.
Người thanh thanh niên cao lớn vừa mở miệng vội cởi áo khoác ngoài khoác lên vai cô "Ở đây đều là người thô lỗ, sau này cô nên cẩn thận một chút, đừng ở một mình.
Đến giờ ăn cơm hãy đi cùng mọi người." Tô Mạt gật đầu, vài giây sau mới lên tiếng "Tiểụ..tiểu Trần, cám ơn anh..." Người thanh niên mỉm cười "Cô yên tâm đi, tôi sẽ nói với quản đốc, sau này Ngưu mũi to chắc sẽ không dám làm gì cô." Buổi chiều sau khi biết chuyện, quản đốc trách mắng cháu ông ta ngay trước mặt mọi người, tuyên bố nếu Ngưu mũi to còn tái phạm, ông ta sẽ báo cáo cấp trên đuổi việc hắn.
Cuối cùng, quản đốc an ủi Tô Mạt, bảo đảm sẽ không để xảy ra sự việc tương tự, hy vọng cô bỏ qua.
Tô Mạt cảm thấy buồn nôn khi nhìn mặt Ngưu mũi to, cô hận đến mức không thể xông lên tát cho hắn vài cái.
Nhưng cô chợt nghĩ, cô mới vào công ty, nếu làm lớn chuyện, liệu có gây phiền phức cho Tùng Dung?
Bản thân sẽ bị mất bát cơm?
Bây giờ mất việc quay về nhà xưởng nhỏ của ông cậu, đến lúc nào cô mới có thể ngóc đầụ Hơn nữa, cô đã gọi điện thông báo với bố mẹ vừa đổi công việc, mức lương cũng cao hơn, sau này cô có thể gửi nhiều tiền về nhà...Nghĩ đến đây, Tô Mạt nhất thời không biết làm thế


⬅ Trước Tiếp ➡