⬅ Trước Tiếp ➡

và đi phỏng vấn.
Tuy nhiên, nếu không phải yeei cầu kinh nghiệm hay kỹ năng chuyên ngành quá cao thì cũng là công việc lương thấp, trừ tiền thuê nhà, điện nước, sinh hoạt phí, thu nhập mỗi tháng chẳng còn là bao, làm gì có tiền để gửi về nhà.
Tô Mạt cúi đầu nhìn bộ quần áo đầy bụi trên người, sau đó bắt đầu thu dọn đồ trong kho.
Xưởng may quần áo của người cậu ruột tháng trước mới có hai công nhân nghỉ việc nên cô bận đến mức không có thời gian mà nghĩ đến chuyện khác.
Tô Mạt vốn bảo thủ, hết lòng hết dạ với người đàn ông cô yêụ Mặc dù cuộc hôn nhân kéo dài không được bao lâu nhưng tính bảo thủ này đã ăn vào cốt tủy của cô.
Bây giờ cô không có đàn ông ở bên cạnh, chỉ chuyên tâm làm việc.
Cho dù công việc hiện tại khô khan, nặng nhọc đến mấy, cô cũng không nghĩ ngợi lung tung.
Vì vậy có người ở đằng sau gọi, Tô Mạt cũng không hề biết.
Người đó đành phải cất cao giọng một lần nữa “Chị gái ”.
Cách xưng hô của người địa phương đối với phụ nữ chia thành hai kiểu, người có tuổi một chút đến bà già bảy, tám mươi tuổi đều gọi là “chị gái”, còn các cô gái trẻ tuổi được gọi là “em gái”.
Tô Mạt đứng thẳng người, lưng eo nhức mỏi nên cô giơ tay xoa bóp.
Khi quay đầu, Tô Mạt nhìn thấy hai người đàn ông, bọn họ có vẻ chưa đến ba mươi tuổi, ngoại hình mang đặc điểm của người địa phương, nước da ngăm đen, thân hình cao gầy.
Người vừa lên tiếng trẻ hơn.
Nhìn thấy cô, anh ta hơi ngây người.
“Cô gái… ông chủ Chung có nhà không?” Tô Mạt gật đầu, biết bọn họ đến tìm cậu ruột cô.
Vừa nhướng mắt, cô phát hiện em gái họ Chung Minh đang ló đầu ra ngoài.
Tô Mạt đoán hai vị khách này có vai vế, liền vẫy tay với Chung Minh, ý bảo em gái dẫn khách lên nhà.
Ai ngờ Chung Minh rụt đầu vào trong, vài giây sau buông rèm cửa sổ.
Tô Mạt đành quay sang vị khách, nói “Có, để tôi đưa các anh lên văn phòng.” Người đàn ông trẻ tuổi hơn lại liếc nhìn cô.
“Không cần, chúng tôi quen biết ông chủ Chung.
Chúng tôi đã đến đây mấy lần, biết đường lên văn phòng.
Cô cứ làm việc của mình đi ” Bắt gặp ánh mắt của anh ta, Tô Mạt đoán quần áo của mình bụi bặm nên anh ta chê bẩn, không muốn tiến lại gần, thế là cô đứng tránh sang một bên, nhường lối cho hai người đàn ông đi qua.
Người đàn ông đá cái túi nylon bọc quần áo ở dưới đất, sải bước đi vào trong.
Bụi bay mù mịt, anh ta liền giơ tay bịt mũi.
Người đi sau tỏ ra lịch sự hơn, không có động tác kiểu đó, chỉ là trước khi vào cửa, anh ta đi chậm lại, ngoảnh mặt liếc qua Tô Mạt.
Ánh mắt anh ta lãnh đạm, có ý nghiên cứu, dò xét.
Tô Mạt ngồi xổm, tiếp tục xử lý đống quần áo, cô ngửi thấy toàn mùi formaldehyde.
Người đàn ông vừa rồi xem ra không tồi, trang phục chỉnh tề, chiếc xe ô tô đỗ bên đường có giá cả triệu bạc.
Nơi này là khu vực gần biển, nhiều người có tiền, lái chiếc xe như vậy cũng là bình thường.
Chỉ có điều, bọn họ không thuộc về người phụ nữ như cô.
Một người phụ nữ ly hôn, tuổi sắp bước sang đầu ba, nuôi con nhỏ, gia cảnh bình thường, nếu nghĩ đến chuyện tìm người đàn ông để tái giá, vậy thì thái độ của cô nên tự ti và dè dặt.
Nếu cô còn giữ vẻ


⬅ Trước Tiếp ➡