Chương 4
cao ngạo và khắt khe như con gái tuổi đôi mươi, vậy thì cô quá sai lầm.
Tối hôm qua, bà mợ dẫn Tô Mạt đi xem mặt.
Bà mợ là người rất nhiệt tình.
Đối tượng bà giới thiệu có điều kiện tương đối khá, tuy không quá giàu có nhưng nếu dẫn về quê giới thiệu, chắc cũng khiến khối kẻ ngưỡng mộ.
Người đàn ông đó chẳng bận tâm đến chuyện Tô Mạt đã có con, bởi vì ông ta góa vợ, có con trai năm nay thi đại học.
Ông ta cũng đã lớn tuổi, gần bốn mươi mới sinh con, bây giờ đã ngoài năm mươi.
Lúc người đàn ông tiến lại gần, Tô Mạt ngửi thấy một mùi khó chịu tỏa ra từ chân tóc, hơi thở và cử chỉ của ông ta.
Trên đường về nhà, bà mợ hỏi ý của Tô Mạt.
Cô lấy lý do công việc để thoái thác.
Bà mợ căn vặn thêm vài câu, cô tuyệt đối im lặng.
Trước đây, Tô Mạt rất thẳng tính, thường có sao nói vậy, nhưng mấy năm nay cô đã tiến bộ nhiều, im lặng là vàng, nói nhiều cũng vô ích.
Cô vốn là người không giỏi ăn nói, phản ứng không nhanh, không biết nắm bắt ý của người khác, chỉ có thể ít lời thì sẽ ít bộc lộ khuyết điểm.
Bà mợ cười cười.
“Cháu bây giờ phải nuôi con nhỏ, gia cảnh cũng bình thường, lại sắp đầu ba đến nơi, đừng kén cái chọn canh nữa.
Tìm đàn ông nên tìm người bình thường thôi, cháu cũng là người từng kết hôn, lẽ nào không hiểu đạo lý này?
Đàn ông bây giờ, dù là ông lão bảy, tám mươi, chỉ cần vẫn có thể cử động thì đều muốn tìm mấy cô gái tuổi hai mươi.” Câu nói có ý tứ rõ ràng… Tô Mạt thầm thở dài, bề ngoài cô tỏ ra bình thản nhưng trong lòng dậy sóng.
Cô lại không thể nói thẳng lý do, cô không chịu nổi mùi của người đàn ông đó.
Chỉ ngồi cùng bàn ăn cơm mà cô đã rất khó chịu, nếu sau này sống chung, phải thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, bảo cô phải làm thế nào?
Trong chuyện nam nữ, mùi cơ thể là biểu hiện của hóc môn.
Mùi cơ thể càng khó chịu, con người càng dễ có hành vi giống động vật.
Ban đầu ở cùng Đồng Thụy An, cũng một phần vì mùi cơ thể và hơi thở của anh ta mà Tô Mạt mê đắm.
Kể cả lúc hôn nhau hay lúc ái ân cũng vậy, vừa trẻ trung, mạnh mẽ vừa ấm áp, dễ chịụ Xét trên mọi phương diện, Đồng Thụy An chẳng ra gì nhưng ít nhất có một điểm tốt.
Anh ta khiến Tô Mạt cam tâm tình nguyện khuất phục, khuất phục trong tình yêu, khuất phục trong hôn nhân.
Hai người từng sở hữu cơ thể và năm tháng đẹp đẽ nhất, trẻ trung nhất của đối phương.
Xét cho cùng, bọn họ chẳng ai nợ ai.
Cô từng cam tâm tình nguyện dùng thời gian một đời để từ từ chấp nhận chuyện mùi cơ thể của anh ta thay đổi khi anh ta già yếu đi, đáng tiếc, sự cam tâm tình nguyện này đứt gánh giữa đường.
Hoàn tất công việc lúc chạng vạng, Tô Mạt xuống bếp nấu cơm như thường lệ.
Ăn cơm xong, cậu mợ ra ngoài đi dạo, cô và Chung Minh rửa bát.
Sau đó, Tô Mạt về phòng, bật đèn bàn, đọc sách chuyên ngành.
Mắt lướt qua những con số nhưng đầu óc cô lại nghĩ đến chuyện cuối tuần ra chợ việc làm xem có thể kiếm thêm một, hai công việc nữa không.
Tô Mạt thấy vừa sốt ruột vừa mệt mỏi, mí mắt dần nặng trĩu, không mở nổi mắt.
Cô gạt đống quần áo bụi bặm.
Sau tiếng khóc hay tiếng cười của con gái và con