⬅ Trước Tiếp ➡

việc cẩn thận, tay nghề nấu nướng không tồi, cô lại kiệm lời nên tạo được ấn tượng tốt với chủ nhà.
Nữ chủ nhân Mạc Úy Thanh tương đối lạnh lùng nhưng không đến nỗi khắt khe.
Hai người thường ai làm việc nấy, hầu như không nói chuyện với nhaụ Mạc Úy Thanh thích lên mạng chơi game.
Cô ta thường mặc bộ đồ chống bức xạ ngồi trước máy vi tính hoặc cầm iPad, ngồi ngoài ban công phơi nắng.
Thỉnh thoảng hôm trời mưa, cô ta cũng ở ngoài ban công ngắm mưa.
Cô ta hầu như không ra khỏi nhà, cũng chẳng có bạn bè, người thân.
Hai người cứ giữ thái độ như vậy.
Tính cách của Tô Mạt vốn dè dặt, chỉ cần người khác có vẻ lạnh nhạt, cô tuyệt đối không tiến lên nửa bước.
Cuối cùng, là Mạc Úy Thanh phá vỡ sự im lặng trước.
Lúc đó, Tô Mạt tình cờ nhận được điện thoại của mẹ.
Bà Tô nói “Tuần trước, sức khỏe của bố con không tốt, bố mẹ gửi Thanh Tuyền ở chỗ ông bà nội nó vài ngày.
Đồng Thụy An cũng chẳng về thăm con bé.
Sau đó, tình cờ gặp ở ngoài đường, Thanh Tuyền chạy tới, gọi bố, không ngờ thằng đó tỏ ra như người xa lạ.” Tô Mạt đờ đẫn cầm điện thoại hồi lâu, mẹ cô cúp máy từ lúc nào, cô cũng không biết.
Bây giờ nhắc đến tên người đàn ông đó, trong lòng cô vẫn dậy sóng.
Chỉ là trong ấn tượng của cô, gương mặt anh ta ngày càng trở nên hiểm ác.
Thỉnh thoảng nhớ đến tình cảm ấm áp của nhiều năm trước, Tô Mạt không cố gạt bỏ bộ dạng hiểm ác đó ra khỏi đầụ Tô Mạt hiểu ý của Đồng Thụy An.
Cô từng nói chuyện với anh ta về vấn đề con cái, hy vọng anh ta bớt chút thời gian ở bên con bé.
Đồng Thụy An thẳng thắn trả lời “Lúc ly hôn, nhà tôi đã cho cô một khoản tiền, dư luận cũng đứng về phía cô.
Tô Mạt, cô càng ngày càng lắm yêu cầu đấy ” Tô Mạt tức giận đến mức tay run bần bật, lập tức cúp máy.
Một lúc sau, Đồng Thụy An gọi lại, xin lỗi cô.
Anh ta nói “Xin lỗi, vừa rồi cô ấy ở bên cạnh nên tôi phải nói vậy.” Tô Mạt chau mày.
“Anh sợ cô ta như vậy sao?” Đồng Thụy An ngừng vài giây mới trả lời “Tô Mạt… Nếu lúc chúng ta ở bên nhau, cô ghê gớm bằng nửa cô ấy, chúng ta cũng không ra nông nỗi này.” Tô Mạt khóc không được mà cười cũng chẳng xong.
Nghe Tô Mạt nhắc đến chuyện con cái khi nói chuyện điện thoại, Mạc Úy Thanh không kìm được, dò hỏi gia cảnh của cô.
Tô Mạt liền kể cho cô ta nghe, giọng điệu rất bình thản.
Chỉ có điều, cô né tránh vấn đề chồng cũ ngɵạı tình dẫn đến cuộc hôn nhân thất bại.
Nhưng ánh mắt của Mạc Úy Thanh tỏ ra cô ta biết rõ ngọn nguồn.
Cuối cùng, cô ta thở dài, nói “Chị không nói tôi cũng biết, trên đời này quạ nào mà chẳng đen đầụ” Tô Mạt không tiếp lời, chăm chú lau sàn nhà.
Cô chưa từng gặp ông chủ của ngôi nhà này.
Trong căn hộ của Mạc Úy Thanh không có ảnh cưới, chỉ có tấm ảnh nghệ thuật đen trắng chụp một mình cô ta chiếm nửa bức tường ở phòng khách.
Người phụ nữ trên ảnh có thân hình mảnh mai, đôi mắt trong veo, trẻ trung, xinh đẹp hơn hiện tại.
Tô Mạt đoán Mạc Úy Thanh là vợ bé của một người lắm tiền nhiều của nào đó, càng tiếp xúc cô càng khẳng định kết luận này là đúng.
Vì chuyện trải qua trong quá khứ, Tô Mạt rất bài xích, thậm chí chán ghét


⬅ Trước Tiếp ➡