⬅ Trước Tiếp ➡

những người được coi là “tiểu tam”, nhưng bây giờ cô không ngốc nghếch đến mức đối đầu với đồng tiền.
Mạc Úy Thanh rất rộng rãi, ăn nói thẳng thắn nhưng cũng hòa nhã, Tô Mạt không ghét nổi cô ta, thành ra cô lại ghét bản thân mình.
Cho đến một ngày cuối tuần, Mạc Úy Thanh vẫn lên mạng như thường lệ, còn Tô Mạt bận rộn chuẩn bị cơm trưa, đột nhiên bên ngoài có người rút chìa khóa, mở cửa.
Mạc Úy Thanh lập tức ngẩng đầu, nhìn cửa ra vào chằm chằm.
Khi cánh cửa mở tung, Tô Mạt giật mình, vội vàng từ phòng bếp chạy ra ngoài.
Ở cửa nhà xuất hiện hai người đàn ông, một người trẻ đỡ người còn lại.
Người được đỡ rõ ràng đã uống say, bước chân lảo đảo.
Tô Mạt luống cuống, ngoảnh đầu nhìn Mạc Úy Thanh.
Cô ta vẫn ngồi yên, cười híp mắt vẻ dò xét hai người đàn ông, vài giây sau mới lên tiếng “Mới sáng sớm đã uống ra nông nỗi này?” Người đàn ông ngà ngà say liếc nhìn Mạc Úy Thanh rồi ngoảnh đầu, lầm bầm với người đàn ông đi cùng “Đã bảo cậu đừng đưa tôi đến đây cơ mà.
Tôi biết ngay cô ta chẳng có câu nào tử tế.” Mạc Úy Thanh không bận tâm, kêu Tô Mạt “Chị tới đỡ anh ta đi ” Tô Mạt lau tay vào tạp dề rồi đi đến, đỡ một cánh tay của người đàn ông đó.
Người đàn ông nheo mắt nhìn cô, không khách khí ghì vai cô.
Sau đó, hắn đột nhiên ngoảnh đầu, hít hít người Tô Mạt, nói “Hình như là mùi thịt bò xào, tôi không thích món này, rất ngán.
Mau đi nấu cháo trắng và chuẩn bị một ít tỏi ngâm giấm cho tôi ” Người đàn ông có thân hình cao lớn, khi hắn nói, hơi rượu nóng hổi phả vào cổ Tô Mạt.
Lời nói và cử chỉ của hắn có ý chòng ghẹo, trong khi Tô Mạt dù muốn cũng không thể né tránh.
Mặt cô đỏ bừng, trán rịn mồ hôi, cô nhất thời không biết làm thế nào để ứng phó.
Mạc Úy Thanh chỉ ngồi đó quan sát, vẻ mặt bỉnh thản nhưng Tô Mạt lờ mờ nghe thấy cô ta khẽ “hừ” một tiếng.
Người đàn ông đi cùng lên tiếng “Cô đừng để ý, anh ta uống say nên mới như vậy.” Tô Mạt cảm thấy dễ chịu hơn một chút, cô tránh người ra xa, ngoảnh đầu nở nụ cười lịch sự với anh ta.
Bắt gặp gương mặt của anh ta, cô đột nhiên cảm thấy người này quen quen nên bất giác liếc nhìn.
Người đàn ông điềm nhiên nhìn đi chỗ khác, đôi mắt sâu thẳm như tảng đá dưới lòng sông.
Tô Mạt liền nhớ ra người đàn ông đó, trống ngực đập thình thịch.
Lúc này, người đàn ông say rượu đổ xuống sofa, Mạc Úy Thanh xấp khăn ướt, lau mặt cho hắn.
Hắn nằm im, hưởng thụ sự phục vụ.
Một lúc sau, hắn mở mắt, hất cằm với Tô Mạt.
“ Mau đi lau giày ở ngoài cửa ” Nói xong, hắn nhìn Mạc Úy Thanh.
“Em thuê ô sin kiểu gì vậy?
Chẳng có mắt nhìn người gì cả ” Mạc Úy Thanh nở nụ cười lười nhác.
“Con mắt của em từ trước đến nay đều rất kém, đâu phải anh không biết điều này.” Người đàn ông bật cười, giơ tay bóp cằm cô ta.
Vài giây sau, hắn chợt nhớ ra điều gì đó, vội vàng mời người đưa hắn về nhà ngồi chơi.
Ai ngờ người đàn ông kia đã quay người đi ra cửa, cười, nói “Anh khỏi cần khách sáo, tôi không làm phiền hai vợ chồng sum họp.” Lúc anh ta lên tiếng, Tô Mạt đang ngồi xổm, lau giày.
Mũi giày đầy vết nôn mửa, mùi chua xộc vào mũi, đầu ngón


⬅ Trước Tiếp ➡