Liên Thành đi xuống lầu, vừa vặn nghe thấy một câu cuối cùng, trong lòng trướng đaụ
Cha Lương là một người ba nghiêm khắc điển hình, ít nói, ít cười.
Không nghĩ tới cha Lương lại chính là người duy nhất tin tưởng cô.
Bạch Anh cũng bước vào nhà.
Hai người cùng ngồi ở một bên của ghế sô pha, Liên Thành giấu tay ra sau lưng, Bạch Anh viết vào lòng bàn tay cô mấy chữ, “Bắc Kinh không ngăn được.”
Liên Thành lập tức căng chặt.
Bạch Anh lại viết tiếp, “Bệnh viện số 1 thì có thể.”
Liên Thành rũ mắt xuống, nhanh chóng suy nghĩ đối sách.
Trưởng khoa phụ khoa của bệnh viện số 1 thành phố đã bị mua chuộc, vậy nghĩa là kết quả kiểm tra sức khoẻ của cô sẽ không có gì đáng ngại, nhưng sau đó chính là lúc Bạc tiên sinh bắt mạch cho cô, Lương Triều Túc lại không hề đề cập tới việc khi nào Bạc tiên sinh sẽ đến tỉnh Nam.
Có thể sẽ là vào ngày mai sau khi kiểm tra sức khoẻ, hoặc có thể sẽ bị hoãn lại.
Tối hôm nay, cô phải nghĩ cách để biết rõ.
“Về ngày cưới, tôi sẽ tìm đại sư để nghĩ cách.” Ánh mắt của Thẩm Lê Xuyên mơ hồ quét qua người Liên Thành, anh cố gắng kìm nén lại cơn sóng đang trào dâng trong lòng “Nhưng tôi hy vọng nhà họ Lương có thể đồng ý, sau này sẽ không tiếp tục điều tra hành tung của tôi hay là tùy tiện nói bậy bạ nữa.”
Lương Triều Túc vẫn luôn im lặng, hắn nhìn Thẩm Lê Xuyên rồi lại nhìn Liên Thành, sau đó tiếp nhận ánh mắt cầu cứu của Lương Văn Phỉ.
“Bất kỳ một mối quan hệ nào khi xảy ra vấn đề thì đều không phải đơn giản chỉ là lỗi từ một phía.” Hắn đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng, cả người nghiêm nghị “Là do cậu không cho Lương Văn Phỉ đủ cảm giác an toàn, gặp phải vấn đề chỉ biết không kiên nhẫn mà trốn tránh, không thèm để ý đến sự bất an trong lòng em ấy, dùng bạo lực lạnh để trừng phạt em ấy, liệu tôi có nói oan cậu không?”
Hai mắt Lương văn phỉ đỏ lên, chỉ có anh cả là vẫn trước sau như một, làm hậu thuẫn kiên cố nhất của cô ta.
Trái tim Liên Thành như bị dao cắt, Lương Triều Túc đối xử với Lương Văn Phỉ tốt bao nhiêu, thì ngược lại đối xử với cô lại có bao nhiêu đó tồi tệ.
Thẩm Lê Xuyên không cho cô ta cảm giác an toàn thì hắn sẽ giúp Lương Văn Phỉ đòi lại từ trên người cô.
Vào giờ khắc này, Thẩm Lê Xuyên và cô tâm ý tương thông, lạnh giọng chất vấn, “Cho nên anh với tư cách là anh trai, thì phải thay thế cô ta tra tấn người khác sao? Tôi là một người đàn ông, thanh danh bị hủy hoại thì cũng không sao, nhưng còn Liên Thành thì sao? Cô ấy cũng là em gái của anh, anh đối với cô ấy chẳng lẽ không có một chút tình nghĩa anh em nào sao?”
“Không có.” Vẻ mặt Lương Triều Túc sắc bén và u ám, “Không cùng huyết thống.”
Không có.
Không cùng huyết thống.
Liên Thành siết chặt tay, lời này Lương Triều Túc đã nhiều lần nói qua, nhưng lúc này chính là lần đầu hắn công khai thái độ trước mặt người ngoài.
Quyết đoán dứt khoát như vậy, không một chút do dự, tàn nhẫn đến mức làm trái tim cô run rẩy.
“Xin lỗi, là tôi đã thất lễ.” Cô kéo Bạch Anh lên lầụ
Sau lưng yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi, cô cảm nhận được ánh mắt của tất cả mọi người đều đang nhìn cô, nhìn cô thất bại chạy trốn.
“Lương Triều Túc hẳn là có bệnh đi.” Bạch Anh khóa trái cửa, tức giận đấm lên tường, “Còn có ba mẹ của cậu nữa, mãi cho đến khi chúng ta lên lầu, cũng không có ai phản bác một câu giúp cậụ”