⬅ Trước Tiếp ➡

Đáy lòng lạnh băng của Liên Thành vừa mới cảm nhận được chút hơi ấm từ trên người cha Lương, chỉ vài phút sau đã càng lạnh lẽo hơn.
Cô co người trên sô pha, miễn cưỡng ổn định tinh thần, “Tình huống bên phía Bạc tiên sinh kia rốt cuộc là như thế nào?”
Nhắc tới Bạc tiên sinh, sự phẫn nộ của Bạch Anh mới ngừng lại, trên mặt thể hiện sự nghi hoặc sâu sắc, “Lương Triều Túc đầu tư 200 triệu vào hạng mục nghiên cứu thuốc Đông Y của ông Bạc, trong đó có 100 triệu là bởi vì cậụ”
Liên Thành khó hiểu, “Vì tớ cái gì?”
“Vì để tránh cho cậu phải chịu đau nếu làm châm cứụ” Bạch Anh quan sát biểu cảm của cô, “Hắn kiên quyết muốn chữa khỏi bệnh của cậu, còn sợ cậu phải chịu đau, có khi nào hắn đã để ý cậu rồi không?”
“Có khả năng sao?” Giọng nói Liên Thành lạnh băng, “Vừa rồi hắn đối xử với tớ như vậy, cậu cũng nhìn thấy, hắn giống như có chút để ý nào với tớ sao?”
Đừng nói để ý, cái thái độ lạnh nhạt tàn nhẫn đó, nói là coi như kẻ thù cũng không có gì lạ.
Bạch Anh nhất thời không thể hiểu nổi, “Vậy 100 triệu đó của hắn là vì cái gì?”
“Cậu cảm thấy như nào?”
“Hắn... Hắn...” Trong đầu Bạch Anh không có nổi một hình ảnh Lương Triều Túc đối xử tốt với Liên Thành, chỉ có thể giải thích hành vi đưa thêm 100 triệu vì Liên Thành của hắn bằng lý do là hắn bị điên. “Hắn sẽ không phải thật sự bị điên rồi chứ.”
“Hắn là vì liên hôn.” Tay chân Liên Thành rã rời, “Gần đây hắn luôn nhắc đến hôn sự của tớ, chỉ có chữa bệnh cho tớ thì mới có thể mang lại lợi ích cho nhà họ Lương, còn việc không để tớ làm châm cứu, cũng giống như việc đánh một cái rồi lại cho một viên đường, chỉ khi dỗ ngọt tớ thì tớ mới có thể cam tâm tình nguyện làm việc vì nhà họ Lương.”
Đồng thời Liên Thành cũng hiểu rõ, 100 triệu này nện xuống, cơ hội ra tay từ phía ông Bạc đã hoàn toàn mờ mịt.
Trong phòng nhất thời yên tĩnh, càng lộ ra sự bất lực và mệt mỏi mà Liên Thành phải chịu đựng.
Bạch Anh nghe xong trầm mặc một lúc lâu, chỉ cảm thấy trong không khí Lương gia đầy gió sương lạnh lẽo và đao kiếm áp bức, bốn bề đều là địch, Liên Thành là tù nhân bị bao vây, mà cô chỉ có bất lực đứng nhìn.
“Cậu đã chuẩn bị phải làm sao chưa?”
“Đi một bước tính một bước.” Liên Thành ngửa đầu dựa vào ghế sô pha, nhìn lên trần nhà, “Hôm nay tớ sẽ thăm hỏi thời gian Bạc tiên sinh tới tỉnh Nam, nếu như là ngày mai thì chỉ có thể tìm cách gặp Bạc tiên sinh một lần trước khi kiểm tra sức khỏe.”
Dù chỉ là một tia hy vọng mong manh thì Liên Thành vẫn muốn thử tranh một lần.
Bạch Anh cảm thấy chỉ sợ dù có thể gặp mặt thì cơ hội cũng rất xa vời, chỉ là trước mắt có hy vọng vẫn tốt hơn là ngồi chờ chết.
Cô còn phải chuẩn bị cho việc làm giả kết quả xét nghiệm máu của Liên Thành vào ngày mai, nên hiện tại không thể ở lại lâụ
Khi cô xuống lầu rời đi, cô phát hiện trong phòng khách đã là khung cảnh hoà thuận vui vẻ, Lương Văn Phỉ mặt mày ngọt ngào mời cha Thẩm ở lại ăn cơm.
Thẩm Lê Xuyên thay cha Thẩm nhận lời.
Bộ dáng gấp gáp không chờ nổi đó khiến Bạch Anh phải cho rằng trước đó bản thân đã nhìn lầm anh ta.
Mà sau khi cô rời đi, trên hành lang lầu 3 đột ngột xuất hiện một bóng người, nhẹ nhàng dừng lại ở trước cửa phòng Liên Thành, gõ cửa.
Liên Thành mở cửa, cô chỉ hé mở một khe cửa nhỏ, bóng người bước đó bước lên một bước, mạnh mẽ chen vào trong.


⬅ Trước Tiếp ➡