“Năm tháng trước tại đại hội thể thao ở trường đại học, em té ngã khiến đầu gối bị thương, lúc đó em còn tùy tiện lấy cồn rửa vết thương.” Lương Triều Túc nhắc nhở cô, “Lúc đó em không hề có một chút do dự, mày cũng không nhăn một lần.”
Liên Thành trợn mắt, đề phòng nhìn hắn.
Hắn có ý gì?
Hắn phát hiện mưu đồ của cô?
Vào cuối mùa hè khi cô chuẩn bị tốt nghiệp, lúc đó Lương Triều Túc đang ở giai đoạn cốt lõi để ổn định thành quả mở rộng thị trường phương Bắc, khoảng thời gian đó hắn bận rộn sứt đầu mẻ trán, đi sớm về trễ.
Việc giám sát cô được giảm đến mức tối thiểụ
Khi đó cô mới có cơ hội lén chạy về tỉnh Nam, lấy lý do công việc, ăn vạ ở lại nhà cũ.
Nếu không thì dựa the0 sự sắp xếp của Lương Triều Túc, cô lẽ ra nên tiếp tục học lên thạc sĩ rồi lên tiến sĩ ở nơi khác.
Liên Thành không phản đối việc tiếp tục học để nâng cao học vấn.
Nhưng cái cô sợ hãi chính là những ngày tháng phải tiếp tục sống chung với Lương Triều Túc giống như 4 năm đại học. Nếu như ở tại nhà cũ, ở dưới mí mắt của ba mẹ, Lương Triều Túc chắc chắn sẽ phải dè chừng, ít nhất thì cô không phải ứng phó với hắn hằng đêm.
“Anh biết...” Liên Thành bừng tỉnh, gian nan hỏi, “Anh vẫn luôn giám sát tôi, biết tôi lén đi phỏng vấn, chuẩn bị trở về tỉnh Nam?”
“Biết.” Lòng bàn tay Lương Triều Túc vuốt ve má cô, ngón tay phác họa lông mày cô, “Tôi cho em hai lựa chọn, em đã chọn con đường khó nhất.”
Khó nhất.
Là cô đã để lộ bộ mặt thật của mình, khó thuần phục, không ngoan ngoãn, lòng phản kháng không nguôi, làm hắn tức giận sao?
Liên Thành cảm thấy lạnh sống lưng, tɾong đầu xuấthiện hỗn loạn những cảnh tượng tɾong ba tháng nay sau khi cô tốt nghiệp.
Những lần Lương Triều Túc tức giận, những lần Lương Triều Túc vì Lương Văn Phỉ mà gây áp lực cho cô, cuối cùng nhớ tới 100 triệu hắn đưa cho Bạc tiên sinh.
Trong lòng hắn biết rõ cô nói sợ đau chỉ là cái cớ, nhưng hắn vẫn thuận nước đẩy thuyền, không để cô châm cứu, ngay cả dỗ cô ngon ngọt vì để liên hôn cũng vô cùng có lệ.
Có lẽ... Không chỉ đơn giản là làm cho có lệ, mà còn là để cho người ngoài nhìn xem.
Cô chỉ nói một câu sợ đau, nhà họ Lương lập tức bỏ ra 100 triệu để tránh cho cô phải bị đau, càng làm ra vẻ nhà họ Lương coi trọng cô thì liên hôn mới có thể tăng thêm giá trị.
Liên Thành nghĩ đến đây, trên mặt uể oải mất hết tinh thần, dựa vào lòng dạ tâm cơ của Lương Triều Túc, cô làm sao có thể thắng được hắn chứ.
Hắn đi một bước tính trước mười bước, Liên Thành đi xong hết mười bước mới có thể thấy rõ bước âm mưu kia của hắn.
“Vậy khi nào Bạc tiên sinh đến đây, lúc đó tôi lập tức trị bệnh ngay là được chứ gì.”
“Buổi chiều ngày mai.” Lương Triều Túc giơ tay vuốt ve chân mày cô, “Có phải em đã quên không trả lời câu hỏi của tôi rồi không? Tại sao em không muốn trị bệnh?”
Liên Thành khẽ run rẩy, sự run rẩy của cô làm cho sắc mặt của Lương Triều Túc trở nên lạnh lẽo, hắn nhìn chằm chằm cô.
“Tôi sợ...” Liên Thành lắp bắp, “Anh vẫn luôn không làm biện pháp phòng tránh, tôi có bệnh ngược lại sẽ an toàn hơn.”
Tinh thần cô căng chặt đến cực điểm, sự hoảng loạn không thể kiểm soát của cô, tất cả được phản chiếu vào tɾong mặt của Lương Triều Túc, giọng hắn bỗng nhiên dịu xuống, “Không cần phải sợ...”
Không cần phải sợ cái gì thì hắn không nói.