Liên Thành mơ hồ, tɾong một không khoảng khắc vô tình liếc thấy tay hắn, trên ngón trỏ và ngón giữa có một những vết cắt nhỏ, giống như bị lưỡi dao mỏng cắt tɾúng, không sâu nhưng đều rỉ máụ
Đầu óc cô mất kiểm soát, the0 bản năng hỏi, “Tay anh bị làm sao vậy?”
...
Thứ tư, một ngày đẹp trời râm mát.
Sáng sớm, Lương Văn Phỉ tự mình lên lầu gọi Liên Thành thức dậy.
Kiểm tra sức khoẻ yêu cầu bụng rỗng, bữa sáng cũng bị bỏ qua, Lương Văn Phỉ trực tiếp lôi cô xuống lầu đẩy lên xe.
Bệnh viện đã làm tốt công tác chuẩn bị tiếp đón, sau khi thực hiện xong một loạt quy trình làm xét nghiệm máu, Lương Văn Phỉ một tấc cũng không rời Liên Thành, cùng nhau đi vào phòng B.
Trưởng khoa phụ khoa của bệnh viện số 1 là một người phụ nữ gầy gò khoảng 40 tuổi, mặc áo blouse trắng, đe0 mắt kính, nhìn vào liền biết là bác sĩ dày dặn kinh nghiệm.
Ánh mắt của bà lướt qua người Lương Văn Phỉ, sau đó dừng lại trên người Liên Thành, khoảng khắc nhỏ đến mức khó phát hiện.
Liên Thành nhạy bén nhận ra ánh mắt của bà, tɾong lòng thở phào một hơi nhẹ nhõm.
“Hai vị tiểu thư, xin hỏi vị nào khám trước?”
Lương Văn Phỉ đẩy Liên Thành, “Cô ấy.”
Liên Thành vẫn không nhúc nhích.
Lương Văn Phỉ lập tức phản ứng lại, giọng điệu khinh thường châm chọc, “Sợ rồi à?”
Liên Thành nhìn cô ta, chờ sau khi mẹ Lương tiến vào, cô hỏi mẹ Lương, “Mama, con có một yêu cầụ”
“Yêu cầu gì?” Mẹ Lương nhíu mày.
“Tôi thấy cô làm gì có yêu cầu nào, cô chỉ đơn giản là muốn kéo dài thời gian.” Lương Văn Phỉ lại đẩy Liên Thành.
Liên Thành nghiêng người né tránh cánh tay cô ta, “Mama, nếu như kết quả kiểm tra con không có mang thai, thì Lương Văn Phỉ buộc phải xin lỗi con.”
Mẹ Lương ngẩn ra, sau đó phản ứng lại, “Về nhà rồi lại nói.”
Liên Thành không tin, đừng nói là về nhà, chỉ sợ sau khi cô làm xong kiểm tra, chuyện xin lỗi chắc chắn sẽ không bao giờ được nhắc tới.
Mẹ Lương không đồng ý.
Thì Liên Thành vẫn không chịu nhúc nhích.
Lương Văn Phỉ kéo ma͙nh cô tiến lên một bước, cô lại giãy giụa bước trở về một bước.
Làm trò cười trước mặt người ngoài, hành động cực đoan như vậy, lòng dạ hẹp hòi, không thèm quan tâm đến thể diện, khiến cho mẹ Lương bực bội, “Con muốn tạo phản sao?”
Ánh mắt Liên Thành nhìn thẳng vào bà, “Mama, mẹ che chở chị ta như vậy, là do cảm thấy bốn năm qua con chịu oan uổng cũng không thắng nổi một câu xin lỗi của chị ta sao?”
Lương Văn Phỉ chửi bới cô, “Kết quả còn chưa có đâu, tôi oan uổng cô cái gì chứ?”
Mẹ Lương vẫn không chịu nhượng bộ như cũ.
Trong lúc tɾong phòng đang tranh chấp, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Lương Triều Túc đứng ở ngoài cửa hỏi, “Làm sao vậy?”
Lương Văn Phỉ mở cửa, tức giận đến mức đỏ mắt, “Liên Thành một hai bắt em phải xin lỗi cô ta.”
Lương Triều Túc giữ lễ phép, hơi nghiêng người, không nhìn và bên tɾong, “Có kết quả rồi?”
“Chưa có khám.” Lương Văn Phỉ ỷ chỗ dựa của mình đã tới, rưng rưng nước mắt, “Cô một hai phải bắt em đồng ý xin lỗi mới chịu khám.”
“Vậy em xin lỗi đi.”
“Cái gì?” Lương Văn Phỉ khiếp sợ, “Anh cả, anh...”
Cô ta nói mãi không ra được nửa câu sau, sự nghi ngờ ngày hôm qua ngóc đầu trở dậy, tăng lên gấp đôi.
Anh cả năm nay 28 tuổi, nhưng lại cấm dục đến mức cực đoan.
Trong vòng thượng lưu, các thiên kim tiểu thư nối tiếp nhau, hết người này đến người khác nhưng hắn chưa từng quan tâm đến bất kỳ ai.