⬅ Trước Tiếp ➡

Park Yuchun không thèm nhìn đến sự hiện hữu của y, vòng qua ‘chướng ngại vật’ “Chào bác trai, chào dì, cháu là Yuchun.”
“Yuchun tới rồi à? Mau Mau vào đây Ba nó đi châm trà đi Nhanh lên đó ” Mẹ Kim mỗi lần thấy cậu nào đẹp trai đều hưng phấn thế cả. Liền đẩy ba Kim đi châm trà. Ba Kim suy nghĩ Thư sinh mặt trắng lại đến. Muốn đánh bại mẹ Junsu mới chịu sao. Haiz, gia môn bất hạnh, gia môn bất hạnh mà.
“Dì ơi, lần trước tới khám cho bé Junsu, do gấp quá nên không chuẩn bị quà cho dì. Lần này cháu muốn bù lại, nhưng hôm nay cũng vội nên chỉ mua được thế này, hi vọng dì sẽ thích ạ.” Nói năng lịch sự, lễ phép, phong cách con nhà gia giáo.
Kim Jaeioong không thể tin vào tai mình được. Park Yuchun từng đi đóng phim sao? Giả bộ từ cái này qua cái khác.
“Không sao đâụ Bây giờ biết kiếm đâu ra người được dạy dỗ tử tế như Yuchun chứ A Trời ạ Là dâu tây? Là thứ Junsu của chúng ta thích ăn nhất đấy. Thật phiền cháu quá. Dì phải làm cái gì đáp lại cháu đây. Vốn kêu Yuchun đến đây là muốn cảm ơn cháu, bây giờ lại khiến cháu tốn tiền như vậy.” Mẹ Kim cười đến hai mắt đều không nhìn thấy ánh mặt trời nữa.
Kim Jaeioong suy nghĩ Dì, chú ý hình tượng chứ, cười thế sẽ có nhiều nếp nhăn đó.
“Đúng rồi. Thưa dì, cậu bạn nhỏ đâu rồi ạ? Không có nhà sao?” Park Yuchun làm bộ như vô tình hỏi đến.
Kim Jaeioong cười trong lòng Ha ha Park Yuchun Giấu đầu lòi đuôi rồi nhé. Đây mới là mục đích chính phải không? “Nó à? Jaeioong bảo nó vào phòng nằm rồi. Dù sao nó cũng vừa hết cảm, nên cháu không cần phải vào xem đâu, lát nữa nó tự xuống ấy mà.” Mẹ Kim nói xong, liền cầm giỏ dâu tây xuống phòng bếp.
“A… Dì à… Để cháu lên lầu kiểm tra lại một lần nữa xem ạ.” Tâm hắn đã sớm bay lên rồi.
“Khụ khụ… Yuchun, không cần đâu, nãy tôi mới kiểm tra ‘toàn diện’ cho Su Su rồi. Không có vấn đề gì đâụ Chỉ là Su Su nhà chúng tôi rất thích ngủ, tôi mới dỗ nó đi ngủ, để tôi đi gọi nó, cậu ngồi đây đi.” Mắt nhìn Park Yuchun Đố kị sao? Su Su nhà chúng tôi đấy
Park Yuchun nhìn lại Kim Jaeioong Cậu cứ thế đi Về tôi sẽ trừ lương cho biết.
Kim Jaeioong tự động không nhìn viện trưởng Park nữa, tức giận xoay người đi lên lầu kêu Kim Junsụ
“Nào, nào. Yuchun à, đừng đứng thế. Cháu cứ xem như nhà mình đi, đừng có giữ phép thế. Uống trà đi ” Mẹ Kim bưng trà lên, viện trưởng Park không thể không ngồi được. Nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi lầu hai nhà này.
Phòng Kim Junsu, lầu hai.
“Su Su, đang làm gì vậy?” Kim Jaeioong ló đầu vào phòng Kim Junsụ
“Không ạ Anh Jae Jae Sao anh không cho em xuống lầu?” Kim Junsu nằm úp sấp trên giường, đạp đạp chân.
“Em phải thận trọng Biết chưa?”
“Cái gì gọi là thận trọng ạ?” Kim Junsu tò mò hỏi.
“Thôi bỏ đi, không có gì đâụ” Dì à, dì không mua quả óc chó cho Junsu ăn sao? Su Lần sau anh sẽ mua cho em
Quả óc chó ăn vào thì giúp phát triển trí não
“Đúng rồi, chú Park của em đến đấy, em mau xuống gặp đi.”
“Dạ? Đã… đã tới rồi ạ? Ở… ở đâu hả anh?” Trong phút chốc, mặt cậu nhóc đỏ lên.
Hừ Còn dám nói không có gian tình “Ừm, ở dưới lầu ấy Junsu chắc muốn xuống lắm nhỉ?” Kim Jaeioong trộm cười.


⬅ Trước Tiếp ➡