⬅ Trước Tiếp ➡

“Không… không có Em… em… bởi vì…” Mỗi lần muốn giải thích, chứng nói lắp của cậu bé lại xuất hiện.
“Su Su không muốn gặp cậu ta, Su Su chỉ muốn gặp anh thôi, đúng không? Không muốn gặp cậu ta thì đừng gặp, để anh đem cơm lên, hai chúng ta ăn trên này nha.” Nói xong, Kim Jaeioong liền xoay người muốn ra khỏi cửa.
1 – 2 – 3
“Anh Em… em xuống với anh… đi… uống nước Đúng rồi Uống nước ” Cậu bạn nhỏ lập tức nhảy đến bên cạnh Kim Jaeioong, nắm tay y, cúi đầu thấp đến không thể thấp hơn được nữa.
Kim Jaeioong Đùa quá rồi đấy “Khụ khụ… À, Su Su, đi xuống cũng được, lên đây, anh bế em xuống.”
“Dạ ” Thằng nhóc này đúng là tiểu quỷ mà. Kim Junsu khi nghe Kim Jaeioong nói muốn bế cậu xuống thì lập tức lấy đà, nhảy lên, nâng mông, hai chân quặp chặt vào người Kim Jaeioong “Đi thôi anh ”
Phòng khách dưới lầụ
“Yuchun Jaeioong làm cùng bệnh viện với cháu sao? Jaeioong của chúng ta là bác sĩ ngoại khoa, vậy Yuchun làm ở khoa nào?” Mẹ Kim kéo Park Yuchun hỏi chuyện.
“Cháu là… Cháụ. À, bác sĩ khoa tổng hợp ạ.” Trước mặt trưởng bối vẫn nên khiêm tốn chút.
“Khoa tổng hợp? Có khoa này sao?” Mẹ Kim kinh ngạc.
“Ha ha… Bệnh viện chúng cháu có ạ.” Tao nhã cầm tách trà uống Văn phòng viện trưởng chắc được xem là khoa tổng hợp?
“Khoa tổng hợp có phải là bệnh gì cũng khám được không? Nghe tên thì chắc là vậy rồi A Yuchun thật giỏi. Bệnh gì cũng chữa được.” Mẹ Kim lại kích động. Junsu nhà mình mà được 1/100000 thì mình đã có thể mở to mắt rồi.
“Phụt ” Viện trưởng Park đúng là rất tài giỏi, nhưng mà phun ra nước là vì nghe được lời độc thoại của mẹ Kim sao? Đương nhiên là không rồi. Lúc mẹ Kim đang nói chuyện, thì Park Yuchun tao nhã cầm tách trà lên uống, mắt liếc về phía cầu thang liền thấy một màn khiến người ta ‘phun’ ra. Cái gì vậy? Hai người đó là thật sao? Ánh mắt viện trưởng Park trừng thẳng về phía cầu thang.
Kim Jaeioong nghĩ Có phản ứng Park Yuchun, xem cậu còn giả bộ thế nào với tôi hả?
“Này Junsu Sao con lại bám trên người Jaeioong thế? Xuống ngay Không biết mình rất nặng à. Đứa nhỏ này, bao nhiêu năm ăn thịt, sao không thấy đầu to ra hả ” Mẹ Kim đã quen với tư thế này rồi.
Kim Jaeioong liếc mắt về phía viện trưởng Park. Được rồi Có hiệu quả “Không sao đâu dì, Su Su thích cháu bế như vậy. Không phải thường xuyên thế rồi sao. Đã thành thói quen rồi. Ha ha.”
“Thật là, Jaeioong, tại cháu chiều nó quá, nó mới vậy Junsu cứ thế sẽ bị cháu dạy hư mất. Không được như vậy nữa, cháu mà càng làm thế nó càng không rời cháu được.” Mẹ Kim đâu có biết lời mình nói là đang đổ thêm dầu vào lửa.
“Dì Dì nói rất đúng ạ Ha ha, Su Su Mẹ em mắng chúng ta rồi kìa, mau xuống thôi.” Kim Jaeioong nói xong còn thân thiết vỗ vỗ mông Kim Junsu, sau đó liếc mắt về phía viện trưởng Choáng váng chưa? Có giỏi thì trừ lương tôi đi.
Kim Junsu mới bị Kim Jaeioong buông xuống, vừa quay đầu liền nhìn thấy ánh mắt lang sói của Park Yuchun.
“Này… Yuchun, cậu không sao chứ?” Kim Jaeioong tuy cười nói có vẻ rất quan tâm, nhưng thực tế là có ý Hiện nguyên hình đi, hiện nguyên hình đi
“Không… không sao, chỉ không cẩn thận thôi.” Viện trưởng Park cười cười, nhưng trong ánh mắt lại hiện lên vẻ mất mát, cố ý không nhìn cậu bạn nhỏ.


⬅ Trước Tiếp ➡