⬅ Trước Tiếp ➡

“Đúng vậy, cậu là?” Tìm Junsu ư? “A, cháu là Park Yuchun, là Jaeioong nhờ cháu đến khám cho cậu bé Kim Junsụ” Cho dù ánh mắt ba Kim vẫn đang muốn giết chết các sinh vật xung quanh như cũ, nhưng Park Yuchun vẫn lịch sự tự giới thiệụ Hazi, bỏ đi, xem như là lọc bầu không khí.
“Ha ha. Hóa ra là Jaeioong gọi cậu đến khám cho Junsu nhà chúng tôi, mời vào, mời vào.”
“Vâng.” Park Yuchun vào cửa, ba Kim lẩm bẩm “May là không phải thư sinh mặt trắng.”
“Dạ? Bác trai, bác nói gì ạ?” Park Yuchun cảm giác như nghe thấy gì đó, hắn quay đầu lại hỏi.
“Hả? A Không có gì. Ha ha… Không có gì đâụ Phòng Junsu ở trên lầu, tôi dẫn cậu lên.” Nguy hiểm thật, cậu ta mà nghe thấy thì…
Dưới sự dẫn đường của ba Kim, Park Yuchun đi đến cửa phòng của Kim Junsu, mà người mở cửa đương nhiên chính là mẹ Kim.
“Mẹ nó ơi, đây là bác sĩ do Jaeioong nhờ đến khám bệnh cho Su Su nhà chúng ta, gọi là… gọi là…”
“Cháu là Park Yuchun ạ, chào bác gái. Bây giờ Jaeioong đang có một ca phẫu thuật, cháu đến thay cậu ấy.” Nhìn thấy ba Kim ậm ừ không nhớ ra tên mình, Park Yuchun nhanh chóng giải vây hộ ông. Sao lại không nhớ tên mình chứ? Hắn nào biết lúc đó ba Kim vẫn còn suy nghĩ chuyện ‘thư sinh mặt trắng’ nên có nghe rõ cái gì đâụ
“A, là bác sĩ Park Đẹp trai quá Bạn của Jaeioong đều đẹp trai vậy sao? Ha ha. Có muốn uống gì không? Trà hay cà phê? Không cần khách khí với dì đâụ” Mẹ Kim nhìn Park Yuchun đầy thưởng thức, hoàn toàn quên mất thằng con đang nằm trên giường kêu trời kêu đất, ốm đau bệnh tật, bà còn tự nhiên đem chữ ‘bác gái’ đổi thành ‘dì’, chẳng phải là để thu hẹp tuổi tác sao. Ba Kim thầm than Xong rồi Xong rồi Mình đã bảo thằng nhãi này là thư sinh mặt trắng mà
“Chuyện đó… Vẫn nên xem bệnh cho cậu bé trước đã ” Haiz, sức quyến rũ của mình vì sao ở đâu, lúc nào, với ai cũng không thể chắn nổi hả? Thật đáng buồn mà.
“A Đúng rồi, Junsu Cháu vào đi, nó ở trong đó.” Lúc này mẹ Kim mới nhớ ra Kim Junsu đang bị bệnh.
Ba Kim lại tiếp tục chìm trong suy nghĩ Ha ha, bây giờ mới chứng minh được Junsu nó không sáng dạ nổi là vì ai Đúng là gen di truyền mà, thật là thần kỳ
Park Yuchun đi vào phòng thì thấy một ‘nhóc con’ tội nghiệp nằm trên giường. Hừ Kim Jaeioong, đây là Junsu của chúng ta trong miệng cậu hả? Là ‘cậu bé’ trong miệng cậu hả? Nhìn ít nhất cũng mười bốn tuổi rồi, sao còn gọi là bé?
“À… Bé… Cậu bạn nhỏ… Em không thoải mái chỗ nào? Nói cho bác sĩ nghe xem.” Cậu bạn nhỏ, tạm thời là vậy đi.
“Dạ? Anh Jae Jae đâu ạ?” Kim Junsu trùm chăn che cả mũi miệng lại, chỉ để lộ ra đôi mắt nòng nọc sáng ngời, không ngừng chớp chớp, hơn nữa vừa nãy cậu mới hắt hơi xong, nên đôi mắt còn hồng hồng, thoạt nhìn trông rất đáng thương.
“Hôm nay anh Jaeioong không thể tới, nên bảo anh đến khám bệnh cho em? Sao vậy, anh không đẹp trai bằng anh Jaeioong sao?” Park Yuchun dùng đôi mắt đào hoa, đầy phong lưu nhìn Kim Junsu hỏi, à, còn có kèm theo sự tự tin, bởi vì hắn biết đáp án sẽ như thế nào.
“Vâng ” Ai ngờ cậu bạn nhỏ này lại thật thà gật đầụ
Được lắm, gật đầu cơ à, thật là quá thành thật đấy. Thằng nhóc này, mắt có vấn đề à? Mặt Park Yuchun xám xịt. Bỏ đi, Jaeioong đẹp hơn mình, nhưng mình đẹp trai hơn


⬅ Trước Tiếp ➡