⬅ Trước Tiếp ➡

“Được rồi, nói cho anh biết em không thoải mái chỗ nào?” Park Yuchun vừa nói chuyện vừa lấy nhiệt kế từ trong hộp y tế ra. Vẩy vẩy, nhìn một cái rồi lại vẩy một chút, động tác đẹp đến hắn nhìn cũng mê.
“Nào, đo thử xem em sốt bao nhiêụ” Park Yuchun đưa nhiệt kế cho cậu bạn nhỏ. Nhưng cậu bạn nhỏ Kim Junsu lại cho rằng mình là ‘đại gia’, nâng cánh tay lên, chờ bác sĩ Park ‘hầu hạ’.
Hả? Cái số của tôi Kim Jaeioong. Đứa nhỏ này sao yếu ớt vậy? Đo nhiệt độ còn đợi người khác làm cho à Trời ạ Ông đang ở đâu vậy?
Park Yuchun bất đắc dĩ cầm nhiệt kế nhét vào trong nách cậu nhóc, lúc rút tay ra thì không cẩn thận đụng trúng ngực cậu bé. Da hơi nóng nhưng… Ha ha, trơn tuột. Quả nhiên vẫn còn nhỏ, cảm giác thật không tồi.
Cậu bạn nhỏ Kim Junsu của chúng ta sau khi được kẹp nhiệt kế vào nách lại tiếp tục lấy chăn che mũi, miệng, khiến Park Yuchun không kịp nhìn kỹ mặt cậụ Đứa nhỏ này, bình thường có thói quen xấu thế sao?
“Đắp chăn như vậy, kín quá cảm sẽ càng nặng hơn đó.” Giọng nói của hắn mềm nhũn như muốn vắt ra nước, hoàn toàn bộ dáng của vú em.
Cậu nhóc vẫn không nói gì, nhưng hành động thực tế lại làm cho người ta rất ‘kinh hỉ’. Kim Junsu nghe Park Yuchun nói thế, liền dùng chân đạp thẳng cái chăn xuống tận chân mình. Trong lòng lại suy nghĩ Thế này là thoáng khí rồi, nhưng lạnh quá.
Nhưng đối với Park Yuchun mà nói thì ‘kinh’ còn hơn ‘hỉ’ nhiềụ Hắn cầm lấy cái chăn bị Kim Junsu đá dưới chân, đắp lại cho cậu “Không bảo em phải thoáng khí toàn bộ, chỉ cần em không che mũi, miệng lại là được.” Giọng điệu có phần trách cứ, nhưng nói chung vẫn rất dịu dàng.
“Chú ơi, sao chú không nói rõ? Rất lạnh đó ” Cậu nhóc có chút buồn rầu, sao lại không nói rõ ràng chứ?
“Cái gì? Em… Em… Gọi anh… là cái gì?” Park Yuchun bị cách gọi này làm cho đầu óc choáng váng.
“Chú ạ Nhìn tuổi chú không phải gọi là chú sao? Chú cũng không lớn hơn ba cháụ Cháu không gọi chú là bác đâụ” Cậu nhóc vẫn trưng ra khuôn mặt thành thật như cũ, nhìn về hắn giải thích sao cậu lại gọi thế.
“Vậy em gọi Kim Jaeioong là gì?”
“Anh Jae Jae ạ.”
“Anh với cậu ta tuổi cũng tương đương nhau, em gọi anh là anh Chun đi.”
“Nhưng anh Jae Jae giống anh hơn, còn chú thì giống chú hơn.” Trong đầu Kim Junsu lập tức hiện ra khuôn mặt của Kim Jaeioong, tỉ mỉ so sánh với ‘ông chú’ trước mặt cậụ
Park Yuchun hoàn toàn đứng hình.
“Lấy nhiệt kế ra đi.” Bỏ đi, không nên so đo với trẻ con.
Nhưng sau đó hắn lại thấy Kim Junsu của chúng ta nâng cánh tay cao quý của mình lên “Dạ, chú lấy đi.” Giọng nói đầy tự nhiên, không giống như đang đùa giỡn.
Không tính toán với trẻ con, mình lấy vậy. Muốn tôi làm vú em cho thằng nhóc này hả Kim Jaeioong Trở về tôi sẽ trừ lương cậu
“38. 7°, sốt cao rồi, có thấy đau ở đâu không?” Park Yuchun nhìn nhiệt kế, sau đó hỏi thăm bệnh tình cậu bé.
“Có ạ Đau đầu, đau cổ họng, cả người đều đaụ A, mông là chỗ đau nhất.”
“Mông? Mông cũng đau?” Park Yuchun cảm thấy kỳ lạ, cảm mà cũng đau mông sao?
“Dạ Hyuk Jae đá một cái rất mạnh, bây giờ vẫn còn đaụ” Cậu nhóc vừa nói vừa xoa mông.
Park Yuchun nghĩ Đừng xoa mông nữa, em có đắp chăn vẫn có thể nhìn ra nó vểnh lên mà, là bị đá sưng lên sao?


⬅ Trước Tiếp ➡