⬅ Trước Tiếp ➡

“Hyuk Jae sao lại đá mông em?” Park Yuchun chỉ đơn thuần hỏi vậy thôi, đứa nhỏ này thật kỳ lạ.
“Là do… đi đá banh… Cháu với Hyukiae đang đá banh… Sau đó, nó đá một phát… Trái banh đập vào mông cháu, là do Hyuk Jae đá ạ… Nhưng mà sau đó cháu đã đá lại nó Hai chân luôn, nó đau đến ngã dập xuống.” Cậu bạn nhỏ không thèm để ý đến từ ngữ diễn tả, cứ đứt quãng nói ra toàn bộ quá trình.
“Cậu ấy không cẩn thận đá trúng em, em liền trả thù người ta hả? Hèn chi em bị bệnh.” Báo ứng Đương nhiên lời này hắn không có nói ra hết.
Park Yuchun cố tỏ ra vẻ ‘anh hiểu’. Nhưng cậu bạn nhỏ thì cúi đầu không nói, đôi mắt bỗng đỏ hơn “Cháu… Cháu… Tại lúc đó cháu không còn tỉnh táo… Không phải cố ý đâụ”
Sắp khóc rồi à? Mình chưa nói gì mà? “Khụ khụ, vậy là… mông rất đau phải không? Cậu tên Huyk Jae kia cũng thật quá đáng Sao lại đá mông người ta vậy? Chắc là đau lắm?” Park Yuchun cố nhịn cười, lại bộ dáng vú em, nói.
“Dạ Đúng vậy đó.” Cậu nhóc gật đầu lia lịa, bác sĩ Park giải thích rất đúng ạ.
Park Yuchun lấy một kim tiêm cùng ống thuốc từ trong hộp y tế ra “Để em mau hạ sốt, anh sẽ chích một mũi, nếu không sốt quá sẽ ảnh hưởng đến não đấy.” Bây giờ cũng đủ ảnh hưởng rồi, thật không thể để ảnh hưởng tiếp được.
“Có thể không chích được không ạ?” Kim Junsu trưng ra đôi mắt tội nghiệp.
“Không được ” Park Yuchun nói.
“Bác sĩ Park nói chích thì phải chích Nhóc con, con phải nghe lời bác sĩ bệnh mới hết được ” Mẹ Kim bưng một cái khay đến.
Kim Junsu dời ánh mắt đến ba Kim đang đứng sau mẹ Kim, ba Kim lập tức né ánh mắt của cậu, huýt sáo, quay đầu đi Ba không biết, ba không nhìn thấy Đừng nhìn ba. Nhà này mẹ con là chủ. Lời nói của ba không có giá trị.
“Bác sĩ Park có mệt không? Junsu nhà chúng tôi làm cháu thêm phiền rồi, ăn chút bánh, uống tách trà đi.” Mẹ Kim bưng cái khay đưa về phía Park Yuchun, thật phong phú, nào là dâu tây, trà xanh, lại có bánh quy loại nhỏ…
“Không sao đâu ạ. Dì gọi cháu là Yuchun là được rồi Không cần phải gọi là bác sĩ Park đâụ Bây giờ cháu chích cho em ấy đã, lát nữa sẽ nếm thử tay nghề của dì.” Park Yuchun mỉm cười, nghiêm túc làm công tác của một nhân viên y tế.
Thật quyến rũ
Ba Kim lại ngẫm nghĩ Tay nghề gì đâụ Toàn đồ mua sẵn, sao lại nhìn ra là làm bằng tay chứ? Tên này thật biết nịnh hót.
“Mẹ ơi Con muốn ăn dâu ” Kim Junsu có chút ghen tị, lâu rồi mẹ không có nói dịu dàng như thế với cậụ
“Này Kim Junsu Con có chắc là mình không giả bệnh không hả? Bệnh mà ăn uống tốt vậy?” Mẹ Kim đặt cái khay qua một bên.
“Con bị cảm mà, có phải viêm dạ dày đâụ” Nhóc con, cãi người lớn là tật xấu đấy Nhìn kìa Mẹ nhóc sắp phát hỏa rồi đó.
“Trời ơi Thằng con của tôi… Muốn chọc tức mẹ hả? Con…” Ngay lúc mẹ Kim chuẩn bị chửi ầm lên thì ba Kim chạy đến ngăn sóng dữ lại, kéo mẹ Kim ra ngoài. Ba Kim độc thoại Con à, đừng trừng ba nữa Ba muốn giúp con, nhưng lần này thật không được rồi.
Trong phòng chỉ còn lại cậu nhóc Kim Junsu và viện trưởng Park.
“Mẹ cháu lại bắt nạt cháu, nhất định cháu là đứa nhỏ được nhặt về rồi.” Cậu nhóc ai oán nhìn Park Yuchun.


⬅ Trước Tiếp ➡