⬅ Trước Tiếp ➡

Cậu lại không biết dáng vẻ này của mình ở trong mắt người đối diện là cỡ nào dụ người phạm tội. Với một người rõ ràng là biết hành vi của mình không đúng đắn cùng biến thái cỡ nào nhưng vẫn cứ tìm cách tiếp cận, vừa có cơ hội là lập tức nhảy ra ngoạn cổ con thỏ nhỏ nào đó mang đi thì hắn chẳng ngần ngại nào mà làm thế hết.
Hắn đè nén nội tâm hưng phấn khẽ áp sát lại, cúi đầu ngậm lấy lông xù vẫn luôn không ngừng phe phẩy, trêu chọc trên đầu quả tim của mình vừa trầm giọng dụ dỗ "Đúng là cần em giúp, bé thỏ..."
============================================================
"Ưm..."
Vành tai nhạy cảm bỗng nhiên bị người liếm nhẹ một cái, cùng với hơi thở tràn ngập tính xâm lược không ngừng quanh quẩn khiến Bạch Kỷ vừa thẹn vừa sợ vừa không khỏi nhũn người, lại tựa như chủ động ngã vào lòng con sói lớn.
"Đừng mà..."
Bạch Kỷ khẽ thút thít cầu xin, nhưng chỉ nhận được một tiếng cười trầm thấp lại mang theo trêu chọc của người đàn ông "Hư... Em xác định này là cầu xin sao? Không phải là làm nũng? Hay dụ dỗ?"
Lúc nói chuyện hắn còn không quên đem cái eo nhỏ của cậu khóa chặt trong ngực hắn, một tay lại không chút khách khí đem đôi tai mềm mại vẫn luôn không ngừng rung động, giống như muốn dùng cách này để thu hút sự chú ý của hắn nắm lấy, liên tục xoa nắn. Ít nhất là nó thành công rồi, hắn cảm thấy mình như tên biến thái nghiện lông xù vậy. Rõ ràng trước kia hắn không có như vậy. Bởi nếu có, hắn đã sớm thành gia lập thất rồi.
"Tôi đã nói cảm xúc nhất định rất tốt kia mà. Nhưng có hơi nhỏ thì phải."
Hắn vừa nói vừa đem Bạch Kỷ đang run rẩy nhấc bỗng lên, để cậu ngồi trên cánh tay của hắn, dùng thân hình cao lớn ép cậu lên tường ngẩng đầu nhìn cậu hỏi "Nói tôi nghe, gen em là loài gì?"
Bạch Kỷ đầu óc vốn đã liên tục bị mấy cái hành động của hắn làm cho choáng váng, cứ như vậy lại bị đôi mắt màu nâu đỏ tựa như đang thôi miên kia mê hoặc, vậy mà thật sự ngoan ngoãn đáp lại "Em em... Em là thỏ hamster hức... Ngài hức... Đừng dọa em..."
Mà quả nhiên trạng thái này của cậu đã khiến con sói kia không nhịn được càng thêm thích thú.
"Thỏ hamster à... Đây là sự kết hợp gì thế này..."
Dù vậy hắn vẫn là bị cái chủng tộc này chọc cho bật cười. Nhưng cũng chẳng sao, hắn chính là thích cái sự đặc biệt này của cậụ Mấy hôm nay âm thầm quan sát cậu, hắn lại càng thêm chắc chắn với suy nghĩ muốn đem cậu chiếm làm của riêng. Còn gấp không chờ được mấy ngày...
"A "
Bạch Kỷ bỗng nhiên bị người mạnh mẽ thúc lên một cái theo bản năng vội vàng ôm chặt cổ của hắn, hoảng hốt còn chưa tan bên tai lại nghe hắn nói "Yên tâm đi, tôi sao nỡ dọa em."
Không hiểu tại sao lúc này rồi mà Bạch Kỷ còn có cảm xúc muốn trề môi khinh bỉ người này. Tự nhiên từ đâu chui ra còn áp cậu vào một góc, hết dò hỏi còn sàm... Thế mà nói không dọa cậụ Nhưng không biết tại sao, dần dần cậu không có cảm thấy quá sợ nữa. Chỉ là cậu vẫn biết hiện tại mình nên làm gì, không có thật sự bị người làm cho lú lẫn. Việc quan trọng lúc này là để hắn buông cậu ra.
"Ngài là ai... Có thể thả em xuống được không..."


⬅ Trước Tiếp ➡