Chương 5
Cậu cẩn thận nhìn sườn mặt của người đàn ông, tầm mắt lại vừa lúc đối diện với đôi tai nhọn vẫn luôn đối cậu thể hiện một cách rõ ràng chủng tộc của người này vừa nhỏ giọng thương lượng. Mặc dù cậu biết đối phương sẽ không ăn thịt cậu vì ý thức của phần người, gen chỉ là một cách biểu hiện nhưng ở trong tiềm thức cậu vẫn cảm thấy sợ cùng bản năng thuần phục. Cậu càng cảm thấy không được tự nhiên khi bị đối phương dán vào như vậy. Đối phương nhìn cũng không giống lưu manh côn đồ đi... Có lẽ sẽ không làm khó cậụ..
Ừm... Đúng là không làm khó. Nhưng rõ ràng sẽ không có chuyện Hoắc Mạt buông tha cho con thỏ nhỏ cậu rồi.
"Hoắc Mạt, em có thể gọi tôi như vậy."
Hắn chỉ nói có thế, hoàn toàn không có ý cùng cậu cân nhắc đề nghị phía sau của cậụ Hắn cứ thế mang cậu rời khỏi con hẻm nhỏ mà hắn vừa dùng làm nơi phục kích con thỏ đang trên đường về nhà này. Ừm... Hiệu quả rất tốt.
Nhưng ai đó lại không có biết số phận sắp tới của mình vào thời điểm bị con sói xám chặn đầu ở đây. Cậu vẫn còn ấp ủ ý tưởng chạy thoát thân mà nhỏ giọng gọi "Hoắc... Tiên sinh..."
"Hoắc Mạt."
Hắn chỉnh lại.
Sau đó lại nhìn thấy con thỏ nhỏ có vẻ không còn quá sợ nữa, lúc này còn có thể đối với hắn bẹp môi không vui khi bị sửa lời, dù có hơi bất ngờ nhưng hắn vẫn là vui vẻ chấp nhận. Cậu càng đặc biệt hắn càng vừa lòng không phải sao.
"Hoắc Mạt..."
Bạch Kỷ mân miệng một hồi vẫn là gọi ra cái tên này. Rõ ràng họ chỉ mới quen biết thôi, gọi như vậy có phần quá mức thân mật. Thế nhưng những suy nghĩ vẩn vơ của cậu nhanh chóng bay đi mất khi thấy người đàn ông thản nhiên mang cậu chui vào một chiếc xe ở bên đường. Cậu cho dù sợ vẫn không thể không hoảng hốt lên tiếng gặn hỏi "Ngài đây mà muốn mang em đi đâu ?"
"Nhà tôi."
Đối với cậu gấp gáp, người đàn ông vẫn ung dung đáp lại vừa vững vàng ôm cậu trong lòng ngay khi ngồi xuống ghế saụ Tài xế không hỏi tiếng nào, nhanh chóng khởi động xe chạy đi, hoàn toàn không nhìn tới sự bối rối của Bạch Kỷ.
"Ngài đây... Đây là bắt cóc "
"Ha..."
Bạch Kỷ hoảng đến sợ lại bị tiếng cười của người đàn ông chọc cho đỏ bừng cả mặt. Trong lúc vừa bối rối vừa thẹn cậu đã mạnh mẽ đem cái đuôi xấu xa nào đó đang quấy rối trên eo mình cho đập rớt.
Bộp Một tiếng vang dội như vậy vang lên trong không gian chật hẹp có vẻ quá mức thể hiện sự tồn tại. Bạch Kỷ còn là bị chính hành động của mình dọa cho cứng người.
============================================================
Nhưng lúc nhìn thấy nụ cười đáng đánh của người đàn ông cậu lại mạnh mẽ đem sự chột dạ này ép xuống, sợ hãi lại giống như bay đi đâu mất mà mở miệng lên án hắn "Ngài... Ngài như vậy là phạm pháp."
"Không phải, tôi là công dân lương thiện, biết tuân thủ pháp luật của liên bang, không thể có chuyện đó."
Cậu chẳng ngờ cái người lớn hơn cậu gần gấp đôi này lại còn có thể nghiêm túc phản bác cậụ Nghĩa chính liêm từ, nghĩa vô phản cố như thế. Hắn không chột dạ chút nào cả à? Bạch Kỷ ngây thơ dù cảm thấy không đúng lại không biết nên làm sao để đáp trả lại. Mãi cậu mới ném ra được một câu "Vậy ngài đây là làm sao a?"
"Chủng tộc của em có vẻ gan dạ hơn tôi tưởng nhỉ?"
"..."