Chương 4
Văn Nguyệt biết thói quen của cô đều như vậy, chỉ là hôm nay…có phải hay không có điểm gì kì quái?.
Cô lại nhìn em trai trẻ tuổi soái khí của mình, vỗ lên đầu cậu một cái, ” Hoàn hồn, tiểu sắc lang, nhìn đủ rồi chứ?”
” Chị, có phải cô ấy giận hay không?”
” Chắc là không”.
” Vậy tại sao cô ấy lại đóng cửa?”
” Dọn chuyển phát nhanh của em đi, hôm nay nhiều lời như vậy”.
” Cô ấy có phải hay không không thích em?”
” Ai…”
Văn Sâm nói xong, nhớ tới chính mình vừa rồi thất thố đủ loại, có chút ảo nảo mà xoa đầụ
Ngày thường không sợ trời không sợ đất, vừa rồi như thế nào mà anh lại cư xử ngốc nghếch như con ngỗng, ai sẽ thích chứ?
Sau khi Ngôn Hi đóng cửa lại, cả người cô gắt gao dựa vào tường, lỗ tai đỏ ửng, nghe được hai người kia đã đi xa, mới nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Đầu ngón tay cứ như bị thiêu đốt, vẫn như cũ nóng rực.
Chóp mũi vẫn còn lưu lại hương vị của cậu ta, thật lâu đều không tan đi, ngay cả tâm cũng rối loạn.
” Chị, cô ấy là bạn thân của chị à?”.
” Ừm”.
” Bao nhiêu tuổi? Làm việc gì? Còn đi học không?”.
Văn Nguyệt thấy cậu một hơi hỏi nhiều vấn đề như vậy, phát giác ra điều không thích hợp.
“Em hỏi mấy cái đó làm gì? Tiểu Sâm, không lẽ là em có hứng thú với Ngôn Hi?”.
“…….”.
Văn Sâm không nói chuyện, cũng không phủ nhận.
“???”.
Văn Nguyệt thấy bộ dạng cam chịu của cậu, kinh ngạc mà đôi mắt trừng lớn.
Đứa em này của cô được thừa hưởng gen ưu tú của tổ tiên, từ nhỏ đã đẹp trai đến mức khiến người khác ghen tị, ngay từ lúc học nhà trẻ cho đến đại học, nữ sinh theo đuổi cậu có thể nói là nhiều vô số kể, nhưng chưa từng thấy cậu cùng cô gái nào yêu đương, cô còn lo lắng cậu bị cong.
Không nghĩ tới hôm nay, khi gặp được Ngôn Hi liền nổi lên hứng thú.
Tự an ủi
” Em là thật hay giả?”.
” Cái gì thật hay giả?”.
” Chị mặc kệ, em muốn tai họa cô gái nào chị không cần biết, nhưng Ngôn Hi không được”.
” Vì cái gì?”.
” Không vì cái gì cả, chỉ là em không xứng với cô ấy ”.
Văn Nguyệt đã đáp ứng với Ngôn Hi sẽ không để lộ ra bệnh tình của cô với bất kì ai, bao gồm cả người thân nhất của mình.
Văn Sâm không nói gì.
Ban đêm.
Văn Sâm lăn qua lộn lại mà ngủ không được.
Di động bỗng nhiên vang lên tin nhắn Wechat, nữ sinh lúc sáng đưa nước cho cậu gửi một bức ảnh, nhan sắc tinh xảo, nhìn xuống gốc độ phía dưới có thể thấy cố ý lộ ra phân nữa khuôn ngực, ước chừng không nhỏ.
Đêm khuya, gửi cho nam sinh loại ảnh chụp này, chủ ý không cần nói cũng biết.
Cậu chỉ nhìn lướt qua một cái liền cau mày xóa tin nhắn.
Cậu ném di động sang bên cạnh, trước mặt liền chậm rãi hiện lên một gương mặt khác.
Làn da của cô trắng lóe mắt người nhìn, khi trên mặt không còn chiếc khẩu trang lại phá lệ xinh đẹp câu hồn người, mắt to ngập nước, chớp chớp liên tục, mang theo vài phần đáng thương, khiến người khác không nhịn được muốn khi dễ.
Khi hơi hơi cong lưng, bộ ngực tròn trịa trắng như tuyết…
Bỗng nhiên, mũi cậu nóng lên, Văn Sâm phục hồi lại tinh thần, sờ sờ cái mũi của mình.
May mắn, còn chưa tới mức không có tiền đồ mà chảy máu mũi.
Bất quá, tiểu huynh đệ dưới quần cậu đã tinh thần phấn chấn mà ngẩng cao đầu, đối với người trong suy nghĩ của cậu thèm khát khó nhịn.
Cứng rắn mà thẳng tắp.
Văn Sâm có chút bực bội mà mắng chính mình một tiếng cầm thú.
Lần đầu tiên nhìn thấy cô mà lại nổi lên tâm tư dơ bẩn này.