Chương 5
Chính là phản ứng sinh lí sẽ không gạt người, đôi mắt nhìn thẳng vào tiểu huynh đệ đang ngẩng cao đầu của mình, hiện tại trong đầu cậu đều là hình ảnh của cô.
Muốn cô, rất muốn cô…
Văn Sâm nhắm mắt lại, trong đầu lại nhớ đến hình ảnh của cô, khó có thể khống chế mà vươn tay vào quần.
Anh phát du͙ƈ sớm, du͙ƈ vọng cũng tương đối mãnh liệt, nhưng chưa từng nói qua luyến ái càng không có ngủ với cô gái khác, bởi vì không có người khiến anh động tâm, thật sự khó chịu thì sẽ dung tay tự giải quyết, trong đầu tưởng tượng đến nữ thần mà anh mới chỉ gặp một lần.
Nhưng dù mới chỉ nhìn lướt qua, anh đầu anh hiện lên khuôn mặt nữ thần lại rõ ràng và chi tiết đến thế.
Điều kì quái chính là, hôm nay như thế nào lại không bắn ra, tiểu huynh đệ du͙ƈ cầu bất mãn vẫn còn cứng, phảng phất không hề thỏa mãn với đôi tay này của hắn.
Anh cắn chặt răng, miệng kêu tên cô, mới miễn cưỡng bắn ra.
” Hi Hi, Hi Hi,…”.
Rõ ràng chỉ mới gặp qua một lần mà cậu lại như thế này.
Văn Sâm hung hăng đạp giường mấy cái, dùng giấy tùy ý xoa xoa, xong việc mắt cậu đã đỏ bừng.
Cậu không thể khống chế mà nãy ra một ý tưởng mãnh liệt trong đầu Muốn Ngôn Hi, muốn làm cô
Ngày mai nhất định phải nghĩ cách đi gặp cô.
Bằng không cậu cảm thấy mình không thể tập trung làm gì được nữa.
Văn Sâm mang theo hình ảnh của Ngôn Hi đi vào giấc ngủ.
Sáng sớm, Cao Uy gọi điện thoại cho cậụ
” Huynh đệ, hôm nay có tiết kinh tế phương Tây, giúp tôi học một tiết, vô cùng cảm kiƈh”.
” Lăn một bên đi, không rảnh”.
” Chỉ một tiết, một tiết là được…”.
Văn Sâm sáng sớm tắm rửa một cái, ăn mặc chỉnh tề, phá lệ tràn đầy hơi thở của thanh xuân, chính là vì đi sân bóng rổ để ‘ ngẫu nhiên gặp được’ Ngôn Hi, nhưng lại bị Cao Uy kêu tới lớp học.
Cậu tính toán điểm danh xong sẽ trốn đi, không nghĩ bị người ôm tập tài liệu ngoài cửa làm kinh sợ.
Ngôn Hi?
Ngôn Hi cầm tài liệu đi vào lớp học, khi ánh mặt cô nhìn phía dưới liền thấy được Văn Sâm ngồi ở cuối, biểu tình cũng ngẩn ngơ.
Như thế nào… lại là cậu?
Cậu thế mà lại là học sinh của cô.
” Bang ”.
Thân hình mạnh mẽ của Vâm Sâm lẻn tới phía trước, xách nam sinh có vóc dáng nhỏ lên một phen ” Người anh em, đổi chỗ nhé”.
Cậu cao to mà ngồi ở hàng đầu quả thật chính là một cái màn chắn.
Thế nhưng chẳng ai dám có ý kiến với dáng người cao to của cậụ
Duy nhất cảm thấy có chút khiếp sợ là Ngôn Hi, tay cô run lên, ở trên bục giảng buông sách vở xuống, không biết Văn Sâm vì cái gì mà muốn đổi chỗ ngồi.
“Các em hãy mở sách ra đến trang 46…”.
Ngã vào trong ngực Văn Sâm
Không nghĩ tới cô không chỉ là giảng viên đại học A, mà còn dạy môn kinh tế học phương Tây, tính logic phức tạp như vậy, trách không được Văn Nguyệt nói cậu không xứng với cô.
Nhưng chỉ nhìn vẻ ngoài của cô còn nhỏ tuổi hơn cả cậụ
Cô là bạn thân của Văn Nguyệt, nhiều lắm cũng lớn hơn cậu bốn tuổi.
Ngôn Hi mở sách vở ra, nỗ lực áp xuống rung động trong lòng, không tiếp tục nhìn cậu, bắt đầu viết chữ lên bảng đen.
Tóc cô đen nhánh như lụa không lỏng lẻo như ngày hôm qua, mà nó hơi bó lại, để lộ chiếc cổ trắng nõn, mười ngón tay thon dài, tinh tế.
Một thân trang phục màu đen được khoác trên cơ thể cô, không chỉ không có vẻ khô khan mà còn hoàn mĩ phác họa ra chiếc eo mảnh khảnh cùng với bộ ngực cao ngất.
Ánh mắt Văn Sâm dừng lại, cậu biết phong cảnh ấy có bao nhiêu mê người.